Bình thường con người hay mơ mộng về tương lai, hướng về bầu trời, nhưng chỉ khi mất đi đất liền, họ mới nhận ra một chỗ đứng vững chãi quý giá đến nhường nào.
Bước lên đỉnh đảo, Tống Chung thắng gấp nên kịp thời dừng bước, bụi đất lạo xạo rụng xuống từ rìa bàn chân, rơi tõm vào vũng nước. Lên đảo rồi nhưng chưa lên hoàn toàn, chỉ còn lại nửa cái đảo thôi. Lại gần mới thấy rõ, nửa đoạn gốc cây như bị một sức mạnh khổng lồ vặn vẹo, rễ cây đều rời khỏi mặt đất, những vết răng còn sót lại trên gốc cây đã chỉ rõ danh tính "hung thủ". Chỉ là phần đất bám quanh rễ khá nặng, cái cây bị gặm đứt một nửa lại dựa vào trọng lượng tự thân mà lảo đảo về chỗ cũ, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng.
Phía sau gốc cây, nửa sau hòn đảo gần như bị khoét rỗng, trông như một quả táo bị ăn dở, chỉ cần chạm nhẹ là sụp một đoạn. Tuy cái cây thoát được một kiếp nhưng cũng chẳng còn cách ngày bị gặm sạch là bao.
Tống Chung: … Răng Quái Vật Cá Xương đúng là tốt, bụng cũng tốt, ăn gì cũng thấy ngon. Thật khó giải thích làm sao Quái Vật Cá Xương có thể gặm hết ngần ấy thứ, dạ dày chúng cứ như thông tới một chiều không gian khác vậy.
Ánh sáng ngày càng mờ tối không cho Tống Chung nhiều thời gian để quan sát, cô liếc mắt thấy chiếc rương gỗ nhỏ giấu dưới rễ cây, khẽ đẩy gốc cây một cái, cái cây gãy đang cố giữ thăng bằng trên đảo đổ sầm xuống nước.
Không, không phải bè trôi đi... mà là hòn đảo đang chìm xuống!
Bầu trời đêm thưa thớt tinh tú không đủ để soi sáng vùng biển, chỉ còn lại một đốm lửa nhỏ nhoi, lờ mờ dẫn đường cho Tống Chung. Cô rảo bước nhanh hơn, phóng người về phía trước.
Ào…
Chiếc bè gỗ lại rơi xuống nước, Tống Chung bước lên ván gỗ, quay đầu nhìn lại. Trong ánh lửa, đường nét hòn đảo đang lún xuống. Phần gốc cây trên đỉnh đảo đã rơi xuống biển, chỉ còn lại một hố đất lớn, ngay cả hố đất đó cũng biến mất tăm chỉ trong chớp mắt một cách im lìm. Vị trí vừa rồi còn là hòn đảo mini, giờ chỉ thấy mặt biển đen kịt như mực.
Tống Chung đặt thùng nhựa xuống, vốc một vốc nước biển. Nước biển phơi nắng cả ngày ấm nóng và mặn chát, mang theo mùi tanh nồng của máu. Chỉ duy nhất... thiếu đi mùi bùn đất của đất cát. Hòn đảo biến mất một cách phản khoa học, giống như bị tiêu hủy trong nước biển, đến một gợn sóng cũng không thèm động đậy.
Tống Chung quẹt mồ hôi, dời thùng nhựa lớn và rương vào trong một chút, lấy một thanh củi mồi lửa từ lò làm đuốc tạm thời, đi tới rìa bè gỗ để nhận diện vị trí những thứ vừa thụt xuống biển. Đoạn gốc cây ở gần nhất, cầm đuốc soi là thấy ngay, Tống Chung quăng móc, từ từ kéo về bè.
Vật tư từ đảo tạm thời để đó, Tống Chung quay lại tìm con Quái Vật Cá Xương cứ nhất quyết tìm đến cái chết kia. Mặt biển đen ngòm, đốt đuốc lên cũng chỉ nhìn rõ xung quanh vài mét. Cô đi dọc theo rìa bè, lờ mờ thấy một đường nét nhô lên, thử quăng móc.
Tõm! Tống Chung cảm giác vừa quẹt qua thứ gì đó, tiếc là móc gỗ không móc trúng, vẫn rơi xuống nước. Cô ước lượng vị trí, điều chỉnh thêm vài lần nữa chắc chắn sẽ móc trúng.
"Quác!"
Cái bóng nhô lên động đậy, Tiểu Bạch dang cánh bay về bè. Tống Chung ngạc nhiên: "Sao mày không chạy đi?"
Tiểu Bạch ngậm một miếng kim loại màu xám xanh, ném lên bè gỗ, nghiêng đầu cọ cọ ống quần Tống Chung.
[Chúc mừng, bạn đã nhận được sự trung thành của thú cưng!]
Bảng điều khiển hệ thống bật lên, thông tin chiến đấu của quái vật hiển thị khi chạm vào hải âu lặng lẽ thay đổi.
[Tên: Tiểu Bạch
Chủng tộc: Vua Hải âu
Cấp độ: Bậc F
Trạng thái: Tiến hóa
Thuộc tính: Sức mạnh 6, Thể chất 5, Mẫn tiệp 7, Phòng ngự 1, Trí tuệ 3
Thiên phú đặc dụng: Không
Kỹ năng: Cuồng phong. Liều mạng vỗ cánh có thể tạo ra một luồng gió, che khuất tầm nhìn kẻ địch hoặc thổi bay kẻ địch trong 10 giây, uy lực tăng theo sự trưởng thành. Thời gian hồi chiêu 24 giờ.
Đánh giá: Cái đầu nhỏ của loài chim biển bình thường đã có sự biến hóa đặc biệt. Làm tí khoai tây chiên đi! Làm tí thịt hải quái đi!]
Tống Chung nhất thời không biết nói gì. Đến cả Tiểu Bạch cũng có thể chất cao hơn cô. Chẳng cần hỏi, cái đợt gió thổi cô không mở nổi mắt lúc mới gặp chính là kỹ năng của Tiểu Bạch rồi!
Tống Chung chọc chọc Tiểu Bạch: "Làm tí thịt hải quái... thế thịt hải quái đâu?"
Tiểu Bạch vỗ cánh, bay về phía bóng đen nhô lên trên mặt biển.
"Quác!"
Có tiếng của Tiểu Bạch chỉ hướng, lần này Tống Chung quăng móc trúng ngay một thứ cứng ngắc. Cổ tay cô treo sợi dây móc gỗ, ngồi xổm xuống khua mái chèo nhỏ, từ từ kéo bè gỗ lại gần. Đầu con Quái Vật Cá Xương bị cây Đường đao găm vào, lõm sâu xuống, gần như bị chia làm đôi: (Tôi nứt rồi.jpg)
Tiểu Bạch đậu lên chuôi đao, mổ mổ vào vết thương của con Quái Vật Cá Xương chết không nhắm mắt, lại tha ra một mảnh vỡ hộp sọ, vênh váo dang cánh đi tới đi lui như thể chính nó đã đánh thắng con quái vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)