Chuyển sang mục [Giao dịch], Tống Chung ngẩn người một chút. Vật tư được treo lên ít hơn nhiều so với dự tính, chỉ có hơn một trăm món, đều mang dấu hiệu [Tạp vật].
[“Đồ tạp vật đóng gói”
Tống Chung nghĩ thầm cậu nhóc này có vẻ không ổn lắm.
[“Đồ tạp vật đóng gói”
Mô tả: 7 tấm ván gỗ, 1 chai nhựa, 2 dải rong biển, 4 sợi dây gai.
Giá bán: 1L nước ngọt.
Ghi chú: Chỉ đổi lấy nước! Thực sự không có thì máu cá không pha nước biển cũng được! Đứa nào bán nước tiểu thì cút!]
[“Đồ tạp vật đóng gói”
Mô tả: Cần câu cá, thùng nhựa lớn, rùa biển mini x1, 1 sợi dây gai, nửa khúc gỗ tròn, 1 tấm ván gỗ.
Giá bán: Lưỡi câu gỗ hoặc 500ml nước ngọt.
Ghi chú: Hệ thống tổng kết đơn giản quá, cần carbon 5 mét mới mua kèm giá đỡ tự khóa, bảo đảm câu được cá trong khoảng 20kg, thùng nhựa siêu lớn có thể chứa được người, toàn đồ tốt mang theo bên mình đấy! Cần câu là vật bất ly thân của dân câu cá, có vận may phù hộ, tuyệt đối không trắng tay! Đau lòng nhường lại, chỉ cầu đổi lấy nước!]
Hóa ra toàn là người đang ngồi chờ sung rụng, chẳng có ai đưa nước cả. Tỉnh dậy gần ba tiếng đồng hồ, mặt trời đã bắt đầu ngả bóng, Tống Chung từ nội dung “đồ tạp vật đóng gói” có thể thấy cuộc sống của mọi người cũng rất đa dạng.
Ngay lúc Tống Chung dạo chợ giao dịch, hàng hóa vừa làm mới thì giá bán 1L nước ngọt vẫn tiếp tục tăng cao. Nhu cầu quyết định thị trường, ngâm mình trong nước biển dưới ánh mặt trời gay gắt lại còn phải vận động để nhặt rác, theo thời gian trôi qua, hiển nhiên nhu cầu về nước của mọi người ngày càng lớn.
Tống Chung mở rương cấp [Ưu tú] mới lấy được bốn chai nước, xác suất rương cấp thấp mở ra nước ngọt còn thấp hơn. Không đến mức tất cả mọi người đều không vớt được nước ngọt, nhưng chắc chắn là rất ít, không ai nỡ đem ra trao đổi. Không ngoài dự đoán, giá nước sẽ đạt đỉnh vào ngày thứ ba đến ngày thứ tư, sau đó mới cùng giá thức ăn giảm xuống cho đến khi đạt đến mức hợp lý.
Tống Chung nhấn vào đăng bán hàng, hiện lên một thông báo mới.
[Người cầu sinh Tống Chung, chào mừng bắt đầu giao dịch. Lưu ý, sau khi đăng bán trạng thái hàng hóa là cố định, không thể giao dịch thực thể sống. Mở một ô hàng hóa mới cần cung cấp một đơn vị vật tư cơ bản, có bắt đầu đăng bán không?]
Thảo nào hàng hóa đăng bán ít, lại toàn là bán theo gói. Ngày đầu tiên ai cũng thiếu nguyên liệu, bán một tấm ván gỗ mà phải nộp 50% phí thủ tục thì ai nỡ tiêu như vậy chứ? Người bán máu cá là mình à?
Vậy thì không sao. Khoản tiền cần tiêu vẫn phải tiêu, Tống Chung dứt khoát xác nhận đăng bán, lấy cái chai nhựa bị đập bẹp đựng một chai máu nhỏ, chọn nửa sợi dây gai đứt để nộp phí. Một nửa sợi dây gai tương đương với 1 sợi thực vật, hệ thống phán đoán thông qua, ánh sáng trắng lóe lên, chai nhựa trong tay Tống Chung biến mất, đăng bán thành công.
[“Máu Quái Vật Cá Xương 200ml”.
Kho hàng: 1
Giới thiệu: Máu của quái vật biển cấp F Quái Vật Cá Xương, hàm lượng muối 0.6 phần nghìn, có thể uống được.
Đánh giá: Ồ? Hóa ra không có mùi khai sao?
Giá bán: 4 thanh gỗ hoặc 2 tấm ván gỗ.]
Hơn một trăm người trong mục giao dịch không phải có vật tư tương đối nhiều, thì cũng là người đủ gan dạ đánh cược một ván cuối mới dám đăng bán vật tư còn dư để trao đổi. Những người cầu sinh giàu có nhất về cơ bản đều ở đây.
Hiện tại không có ai bán nước ngọt, bán máu cá cũng được coi là kinh doanh độc quyền, Tống Chung không phải là không thể hét giá cao nhưng lực mua và mức giá tâm lý đã bày ra đó, mức giá hiện tại chắc chắn là mức có thể đạt được giao dịch nhanh nhất và thu hoạch được nhiều nguyên liệu nhất trong thời gian ngắn.
Từ lúc bắt đầu đến giờ Tống Chung chỉ thấy hai đợt vật tư trôi tới, đoán chừng phần lớn đã bị Quái Vật Cá Xương gặm sạch. Chiếc bè gỗ hai mét vuông vẫn quá nhỏ, không đủ an toàn, việc nhanh chóng đổi thức ăn nước uống lấy vật tư có thể sử dụng được quan trọng hơn. Thứ bán không phải là nước, mà là để vật tư được lưu thông. Vừa xác nhận đăng bán xong, Tống Chung làm mới lại thì hàng hóa đã không còn, hiển thị cần bổ sung hàng. Tống Chung tự hỏi không lẽ các người đều sống ở khu giao dịch sao, xem ra định giá đúng là hơi thấp nên mới có người mua ngay lập tức như vậy.
Cùng với ánh sáng trắng hiện lên, bốn thanh gỗ giao dịch được từ biểu tượng cánh tay nổi lên rồi rơi xuống đất. Tống Chung dùng ý niệm chọn chế tạo, một chồng ly gỗ xuất hiện trên bè. Ngoại trừ việc trông giống màu gỗ nguyên bản thì nó cũng tương đương với ly giấy dùng một lần. Nếu không phải vì thiếu gỗ để làm vật chứa, cô đã có thể đăng bán toàn bộ đồ vật một lúc chứ không cần phải đăng bán từng cái một.
Tống Chung dùng ly gỗ múc một cốc máu, nhấn vào bổ sung hàng.
[Vật phẩm này không khớp với mô tả, vui lòng tạo hàng hóa mới hoặc đăng bán lại].
Tống Chung cạn lời đổ bớt ra một chút, lần này thì thành công. Hóa ra đồ tạp vật có thể thêm bớt, còn một vật phẩm đơn lẻ thì không được sao? Thật sự không phải cô không muốn cho thêm một chút, chủ yếu là do hệ thống quá cứng nhắc.
Số lượng đăng bán tăng lên, Tống Chung không bán giá cao nhưng cũng không muốn người khác đầu cơ kiếm lợi từ mình. Cô thử thêm yêu cầu [mỗi người giới hạn mua một phần] sau giá bán, hệ thống phán đoán thông qua nên Tống Chung không lo lắng nữa. Máy đăng hàng không cảm xúc, lên sàn! Máu cá đổi nguyên liệu, nguyên liệu giao dịch lại chế tạo vật chứa để đăng bán, giao dịch đơn giản và thuần túy như vậy đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)