Bên ngoài nhà bếp nhà họ Tô, góc tường sân có đặt một thùng nước, dùng để lấy nước sinh hoạt hàng ngày.
“Tối qua không biết có phải mệt quá không, ngủ say ghê.” Tô Đại ngồi xổm bên thùng gỗ súc miệng xong, úp chiếc cốc gỗ lên giá đỡ bằng mây đan phía sau, lại múc một gáo nước sạch tùy ý vã lên mặt, giọng nói không rõ ràng: “Hôm nay dậy hơi muộn rồi, lát nữa ăn sáng xong phải tranh thủ đi gánh nước, nếu không sẽ không đủ dùng mất.”
Tô Nhị ngáp ngắn ngáp dài từ nhà chính bước ra, đứng dưới mái hiên vươn vai, ánh nắng ban mai vàng rực ấm áp hắt lên mặt hắn, hai quầng thâm mắt to đùng không có chỗ che giấu: “Nếu không phải đám chó đẻ đó tới kiếm chuyện, chiều qua chúng ta đã đổ đầy bể chứa nước rồi. Ăn sáng xong đệ đi gánh nước với huynh, kẻo lát nữa lại có người đến, lại mất nửa ngày không làm được việc, lỡ dở hết.”
Giọng chửi bới của Tô Lão Phụ lập tức từ nhà chính vọng ra: “Hai thằng ranh con muốn chết hả, sao? Đánh nhau còn thấy ghiền rồi, mong người ta tìm đến cửa nữa hả? Hai đứa bay có đánh được không! Hét thì có phần hai đứa bay đấy!”
“Ây da, sáng nay ăn cá à!” Tô Nhị xoa tay bước tới, vươn cổ nhìn vào trong nồi.
Cá trắm cỏ khô to bằng hai bàn tay sau khi được hầm nước đã mềm ra, nằm trong nước súp trong vắt sủi bọt ùng ục, lớp da hơi cháy xém bên trên có màu sắc hấp dẫn, hòa quyện với mùi thơm, khiến người ta chảy nước miếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
