“Ở đây này.” Hoắc thị trợn trắng mắt, không khách khí nhả rãnh: “Ta nói các người tâm cũng lớn thật đấy, cả nhà ôm nhau đi đánh nhau, vứt đứa nhỏ tí xíu thế này sang một bên, tưởng giấu trong sọt là an toàn rồi à?”
Tô Lão Phụ hiếm khi bị người ta móc mỉa mà không phản bác, nhìn thấy cháu gái nhỏ vẫn bình an vô sự trong ngực phụ nhân, trái tim đang treo lơ lửng mới thả lỏng xuống: “Hoắc nương tử nói đúng, vừa nãy chúng ta đều đỏ mắt mờ trí rồi, ây dô bây giờ ta nghĩ lại, thực sự là sợ hãi thật đấy!”
Đám ác đinh kia rầm rập mười mấy tên, tên nào tên nấy hung hãn ngang ngược, nếu thực sự đánh nhau cả nhà bọn họ căn bản không phải là đối thủ, tình huống lúc đó không cho phép bọn họ suy nghĩ kỹ càng, chỉ nghĩ thêm một người giúp đỡ thêm một phần sức, cứ thế ùa lên xông tới.
Tô Lão Phụ ôm hụt, trên mặt lại lộ ra sự mờ mịt và nghi hoặc.
Phía sau vợ chồng Tô Đại, vợ chồng Tô Nhị cho đến Tô Lão Hán cũng chạy tới xem xét tình hình đứa bé, thấy thế cũng đều ngẩn người, có chút không hiểu ra sao nhìn Hoắc thị.
Khóe miệng Hoắc thị giật không thể nhận ra: “...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

