Lý Thi Thi bị hai cái tát đánh đến ngây người, nước mắt lập tức trào ra, vừa khóc vừa thanh minh:
“Ngươi nói bậy! Ta không có!”
Sắc mặt lão phu nhân đen như đáy nồi.
“Cố thị, ngươi muốn tạo phản phải không?”
Cố Vãn Nguyệt lập tức bật cười lạnh.
“Tạo phản? Bà là hoàng đế chắc? Bà cũng xứng sao?”
Miệng lưỡi của nàng vốn chẳng biết nhường người, chỉ một câu đã đủ khiến lão phu nhân tức đến nghẹn họng.
Thế nhưng e ngại sức mạnh đáng sợ của Cố Vãn Nguyệt, người Tô gia không một ai dám tiến lên nữa, chỉ có thể đứng cách đó không xa chửi rủa.
Chửi thì cứ chửi.
Dù sao nghe vài câu cũng chẳng mất miếng thịt nào, Cố Vãn Nguyệt hoàn toàn không để tâm.
Đúng lúc ấy, quan sai lớn tiếng quát:
“Tất cả phạm nhân xếp hàng! Chuẩn bị xuất phát!”
Nghe nói sắp phải lên đường, tiếng khóc trên Thập Lý Pha lập tức vang lên khắp nơi. Bất kể là thân quyến đến đưa tiễn hay những người sắp bị lưu đày, ai nấy đều không kìm được mà gào khóc thảm thiết.
Chuyến đi này sống chết khó liệu, có lẽ cả đời cũng chẳng còn ngày trở lại kinh thành.
“Đi lâu như vậy rồi mà còn không cho nghỉ một lát, chẳng lẽ muốn làm chúng ta mệt chết sao?”
Không ít người vẫn chưa bỏ được thói quen của những ngày còn là quan to quý nhân. Vừa mệt đến mức không chịu nổi đã bắt đầu oán trách ầm ĩ.
Lưu thị của tứ phòng vốn không thích vận động, thân hình lại hơi đẫy đà, lúc này càng mệt đến mức thở không ra hơi.
Ả đảo mắt một vòng, bỗng “ối” lên một tiếng rồi ngã vật xuống đất giả vờ ngất xỉu.
Thấy vậy, vài người khác cũng rục rịch muốn bắt chước.
Nào ngờ nha dịch lập tức cầm roi đi tới, chẳng nói chẳng rằng quất thẳng lên người Lưu thị.
“Ngất rồi phải không? Lão tử chuyên trị loại thích ngất như ngươi! Mau bò dậy lên đường, nếu không lão tử đánh chết ngươi!”
Lưu thị đau đến khóc lóc thảm thiết, lăn lộn dưới đất không ngừng cầu xin tha mạng.
Thế nhưng nha dịch hoàn toàn không có ý nương tay.
Người bị lưu đày chết giữa đường vốn là chuyện thường thấy, chỉ cần cả đoàn không chết sạch thì chẳng ai buồn truy cứu.
Có Lưu thị làm gương, những người khác lập tức dập tắt mọi tâm tư, không ai còn dám giả vờ nữa. Tất cả chỉ có thể nghiến răng tiếp tục bước về phía trước.
Lại đi thêm khoảng năm dặm, Cố Vãn Nguyệt thấy Dương thị đã mệt đến mức bước chân xiêu vẹo, cả người gần như kiệt sức mà vẫn cố gắng đẩy chiếc xe ba gác chở Tô Cảnh Hành.
Nàng định tiến lên thay bà, nhưng Dương thị lập tức lắc đầu từ chối.
“Vãn Nguyệt, con... con cũng mệt. Để ta đẩy.”
“Đúng vậy, đại tẩu.”
Tô Tử Khanh cũng lên tiếng:
“Tỷ vừa mới gả vào Tô gia đã phải theo chúng ta chịu cảnh lưu đày, sao có thể để tỷ chịu khổ thêm nữa?”
Nói xong, hắn quay sang gọi bào muội Tô Cẩm Nhi tới cùng phụ đẩy xe.
Ai ngờ Tô Cẩm Nhi tuổi còn nhỏ mà tính khí lại chẳng nhỏ chút nào. Nàng ta lập tức lộ vẻ không tình nguyện:
“Muội mệt chết đi được, thật sự không đẩy nổi nữa. Đáng lẽ phải để Cố Vãn Nguyệt đẩy mới đúng, ai bảo ả là sao chổi, hại cả nhà chúng ta bị lưu đày.”
“Tiểu muội, muội nói bậy bạ gì vậy? Chuyện này không thể trách đại tẩu.”
Tô Tử Khanh lập tức nổi giận.
Hắn không hiểu vì sao tiểu muội của mình cũng giống những thúc bá ở các phòng khác, chưa rõ chân tướng đã đổ hết mọi tội lỗi lên đầu đại tẩu.
Tô Cẩm Nhi lại chẳng hề nhận ra sắc mặt của hắn đã thay đổi, vẫn tiếp tục nói:
“Sao lại không trách ả? Vừa rồi Thi Thi tỷ đã nói ả là sao chổi rồi còn gì. Hơn nữa, ả còn động một chút là đánh người, hung dữ như vậy...”
Cố Vãn Nguyệt nghe đến đây liền cười lạnh.
“Nói thêm một câu nữa, ta đánh cả ngươi.”
Sắc mặt Tô Cẩm Nhi lập tức thay đổi.
“Ngươi muốn đánh ta? Đại ca thương ta nhất, nếu để huynh ấy biết ngươi đánh ta, huynh ấy nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu!”
Nói xong, sự chán ghét của Tô Cẩm Nhi đối với Cố Vãn Nguyệt lại tăng thêm một phần.
Cố Vãn Nguyệt chẳng buồn chiều theo tính khí đại tiểu thư của Tô Cẩm Nhi.
“Ngươi cũng biết đại ca ngươi thương ngươi nhất. Bây giờ huynh ấy đang hôn mê bất tỉnh, vậy mà ngay cả đẩy xe cho huynh ấy một đoạn ngươi cũng không chịu. Đúng là uổng công huynh ấy thương ngươi bao năm.”
“Muội không có ý đó!”
Tô Cẩm Nhi lập tức phản bác.
Nàng ta chỉ là quá mệt mà thôi. Huống hồ Cố Vãn Nguyệt có sức lực lớn như vậy, đáng lẽ người đẩy xe phải là ả mới đúng!
Cố Vãn Nguyệt thản nhiên nhìn nàng ta.
“Không có ý đó thì đẩy đi.”
“... Đẩy thì đẩy!”
Tô Cẩm Nhi đỏ bừng mặt, phồng má tức tối bước tới đẩy xe ba gác.
Chỉ là trong lòng nàng ta vẫn không ngừng oán thầm.
Các thúc bá ở mấy phòng khác thấy nàng chịu khổ như vậy, sao chẳng có ai tới giúp một tay?
Bình thường không phải ai nấy đều đối xử với nàng rất tốt sao?
Cả đoàn lại cố gắng đi thêm khoảng năm dặm, cuối cùng nha dịch dẫn đầu là Tôn Vũ mới lớn tiếng quát:
“Dừng lại nghỉ ngơi! Chuẩn bị ăn tối!”
Vừa nghe được câu này, mọi người gần như đồng loạt ngã vật xuống đất.
Ai nấy đều mặt mày xám xịt, quần áo dính đầy bụi bặm, giày dưới chân cũng rách tả tơi. Nhìn qua chẳng khác nào một đám ăn mày lang thang lâu ngày.
Lúc này chẳng còn ai quan tâm đến thể diện hay hình tượng nữa, tất cả đều dán mắt vào đám nha dịch đang phân phát lương thực.
Đi bộ suốt cả ngày, bọn họ đã vừa mệt, vừa khát lại vừa đói, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ là mau chóng kiếm thứ gì đó lấp đầy bụng.
Thế nhưng đến khi phần lương thực được phát tới tay, mọi người đều ngây người.
Mỗi người chỉ có một chiếc bánh bột ngô cứng như đá, không biết đã để bao nhiêu ngày, bên trên còn thoang thoảng mùi chua.
“Bánh này vừa chua vừa cứng, ăn vào chẳng phải sẽ đau bụng sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
