Nhưng chẳng để Tô Tử Khanh buồn bã được bao lâu, ngay trong đêm ấy, người Tô gia đã gặp báo ứng.
Nửa đêm, khi mọi người còn đang ngủ say, trên trời đột nhiên vang lên một tiếng sấm lớn.
Ban đầu chỉ là mưa nhỏ rả rích, nhưng chẳng bao lâu sau, mưa đã trút xuống như thác.
“Không xong rồi! Mưa lớn!”
Mọi người giật mình tỉnh giấc, chẳng mấy chốc đã bị nước mưa xối ướt sũng như chuột lột.
Ngược lại, bên phía Cố Vãn Nguyệt đã sớm có chuẩn bị.
Người tam phòng đều ngủ trong lều, chẳng ai bị nước mưa hắt trúng.
Đám nha dịch cũng trú trong những chiếc lều dựng theo cách nàng chỉ, lúc này ai nấy đều âm thầm thấy may mắn.
“May mà chúng ta đã hỏi Cố tiểu nương tử cách dựng lều. Nếu không đêm nay tất cả đều phải dầm mưa rồi.”
Trương Nhị cảm khái.
Tôn Vũ “ừm” một tiếng.
Giọng hắn vẫn cứng nhắc như thường ngày, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ khâm phục.
Cố Vãn Nguyệt này quả thật rất hữu dụng.
Những người khác thì chẳng dễ chịu được như vậy.
Cơn mưa tới quá đột ngột, bọn họ thậm chí chẳng tìm được chỗ nào để trú.
Người trưởng thành còn có thể miễn cưỡng chịu đựng, nhưng trẻ nhỏ và người già sao chịu nổi một trận mưa lớn giữa đêm như thế?
Bên phía Nghiêm gia cũng bị xét nhà rồi lưu đày.
Nghiêm phu nhân ôm đứa trẻ trong lòng, nép dưới chiếc áo ngoài mà trượng phu căng lên che mưa.
Nhưng chẳng bao lâu, áo ngoài đã ướt sũng, nước mưa vẫn không ngừng nhỏ xuống người đứa trẻ.
Nghiêm phu nhân nhìn về phía chiếc lều có ánh lửa hắt ra cách đó không xa, cuối cùng cắn răng ôm con chạy tới.
“Cố tiểu nương tử, cầu xin cô giúp ta. Có thể cho đứa trẻ nhà ta vào trong trú mưa được không? Ban ngày nó đã bị cảm nắng, nếu ban đêm còn tiếp tục dầm mưa, e rằng sẽ mất mạng.”
Trẻ con vô tội.
Cuối cùng, nàng vẫn mềm lòng.
“Đưa đứa trẻ cho ta đi.”
Nghiêm gia bị lưu đày cùng Tô gia. Mấy ngày nay, Nghiêm phu nhân cũng đã tận mắt thấy cách Cố Vãn Nguyệt đối phó với những người Tô gia.
Bà vốn tưởng nàng là người tâm địa cứng rắn, không dễ nói chuyện, không ngờ nàng lại thật sự đồng ý.
Nghiêm phu nhân mừng đến rơi nước mắt, hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ xuống đất.
“Cảm tạ, cảm tạ cô!”
“Phu nhân mau đứng lên đi.”
Cố Vãn Nguyệt nói rõ:
“Nhưng lều của ta nhỏ, chỉ có thể chứa thêm một đứa trẻ.”
Cứu đứa trẻ thì được.
Còn người lớn thì thôi.
Nàng chưa thánh mẫu đến mức ấy.
Nghiêm phu nhân là người biết tiến biết lui, vội vàng nói:
“Có thể cho khuyển tử vào trong trú mưa, thiếp thân đã vô cùng cảm kích rồi.”
Nghiêm đại nhân cũng lên tiếng cảm tạ.
Cố Vãn Nguyệt thấy hai người đều đã ướt sũng, liền tốt bụng chỉ vào bản vẽ dựng lều ban ngày nàng vẽ cho đám nha dịch trên mặt đất.
“Trận mưa này nhất thời chưa tạnh được đâu. Chỗ nha dịch chắc vẫn còn bạt dầu, hai người có thể tới mua một ít, rồi dựa theo cách này dựng một chiếc lều che mưa. Nếu không, người lớn cứ dầm mưa mãi cũng không chịu nổi.”
Nghiêm đại nhân và Nghiêm phu nhân liên tục cảm tạ, sau đó vội vàng đi tìm nha dịch mua bạt dầu.
Những người khác thấy vậy cũng chạy tới xem bản vẽ, rồi lần lượt đi mua bạt dầu về dựng lều.
Người Tô gia lúc này đã bị mưa xối ướt như chuột lột.
Cơn mưa tới quá lớn, mà bọn họ lại quen sống trong nhung lụa, sao chịu nổi cảnh này?
Chẳng bao lâu sau, người của mấy phòng đã dìu lão phu nhân tới.
“Cố Vãn Nguyệt, ngươi xem... có thể cho chúng ta vào trú mưa cùng được không?”
Cứng rắn không được, Tiền thị lập tức đổi sang mềm mỏng.
Lý Thi Thi cũng hùa theo:
“Ngoại tổ mẫu tuổi tác đã cao, không chịu nổi dầm mưa. Biểu tẩu, tẩu phát thiện tâm, cho chúng ta vào trú mưa đi.”
Cố Vãn Nguyệt chẳng hề có ý chiều theo bọn họ.
“Không cho. Muốn trú mưa thì tự đi tìm chỗ khác.”
“Ngươi...”
Lão phu nhân tức giận, lập tức quay sang nhìn Tô Tử Khanh và Tô Cẩm Nhi.
Nếu đổi lại trước kia, hai người có lẽ còn mềm lòng.
Nhưng hiện giờ, cả hai thậm chí chẳng muốn nhìn người Tô gia lấy một cái.
“Ngại quá, lều này do đại tẩu dựng, chúng ta không làm chủ được.”
Thấy hai người đều nghe lời Cố Vãn Nguyệt, khuôn mặt già nua của lão phu nhân tức đến run lên.
Nhưng lúc này bà ta đã bị mưa xối đến mức chẳng còn sức ra oai, cuối cùng chỉ đành hạ giọng cầu xin:
“Tử Khanh, Cẩm Nhi, tổ mẫu sắp đứng không vững rồi. Nhị bá các ngươi lại đang bị thương, không thể tiếp tục dầm mưa. Cầu xin các ngươi cho chúng ta vào trú một lát đi.”
Tô Tử Khanh vẫn không hề lay động.
“Đã nói rồi, đây là lều của đại tẩu, chúng ta không làm chủ được. Không còn việc gì thì các người mau đi đi, mưa hắt hết vào trong rồi, phiền chết đi được.”
Lão phu nhân tức đến toàn thân run rẩy.
Bà ta đã hạ cả mặt mũi xuống cầu xin, vậy mà tam phòng vẫn chẳng hề mềm lòng!
Đúng là một đám con cháu bất hiếu!
Thân hình già nua của bà ta đứng giữa cơn mưa lớn, trông vô cùng thê thảm.
Tô Cẩm Nhi vừa nảy lòng trắc ẩn, còn chưa kịp mở miệng thì Tiền thị đã lớn tiếng mắng:
“Không cho trú thì thôi, làm gì mà ngang ngược thế? Chẳng qua chỉ dựng được một cái lều thôi, thật sự tưởng mình giỏi lắm à? Chúng ta cũng dựng được!”
Nói xong, bà ta lập tức đi tới xem bản vẽ Cố Vãn Nguyệt vẽ trên mặt đất.
Nhưng còn chưa kịp nhìn rõ, Tô Cẩm Nhi đã như một quả pháo nhỏ lao ra, giẫm mạnh mấy cái lên nền đất bùn, trực tiếp giẫm nát bản vẽ.
“Cho bà học này! Học cái rắm!”
Tiền thị trừng lớn mắt.
“Tô Cẩm Nhi, con tiện nhân ranh con này!”
Tô Cẩm Nhi chẳng hề yếu thế:
“Nhị bá mẫu, bà mới là tiện nhân già!”
Mắng xong câu ấy, trong lòng nàng ta lập tức sảng khoái vô cùng.
Vừa rồi đúng là nàng ta mù mắt mới còn đi đồng tình với bọn họ.
Đám người này căn bản chẳng đáng để thương hại!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)