Mười lượng bạc đổi lấy một cơ hội ra ngoài mua thêm vật tư, đối với những người còn tiền mà nói cũng không tính là quá thiệt.
Lý Thi Thi lập tức bước lên, đưa cho nha dịch mười lượng bạc.
“Quan gia, cho ta đi cùng.”
“Đi theo phía sau.”
Trương Nhị lạnh nhạt đáp, hoàn toàn không có phản ứng gì với ánh mắt đưa tình của nàng ta.
Mấy nhà khác cũng lần lượt lấy bạc ra, cử người theo đoàn đi mua sắm.
Còn những người chẳng có bạc thì chỉ có thể đứng nhìn.
“Cố tiểu nương tử, ngươi cũng đi cùng bọn ta đi.”
Trương Nhị cười hắc hắc:
“Ngươi không cần nộp bạc.”
Cố Vãn Nguyệt vốn cũng đang định tìm cách ra ngoài mua đồ.
Sau này trên đường nếu nàng lấy vật tư từ không gian ra, ít nhất còn có thể lấy cớ là mua được ở Ô Vân Trấn.
Nghe Trương Nhị nói vậy, nàng lập tức quay về lấy một chiếc giỏ.
Trước khi đi, Tô Cảnh Hành đang nằm trên giường sưởi bỗng nhét một chiếc chìa khóa vào tay nàng.
“Cái này nàng cầm lấy.”
Hắn hạ giọng:
“Tìm cơ hội tới tiểu viện phía sau Ô Y Hạng. Bên trong có một ít đồ, nàng dọn hết đi.”
Nói tới câu cuối, ánh mắt Tô Cảnh Hành dừng lại trên người nàng.
Nhưng Cố Vãn Nguyệt đang bận kinh ngạc nên chẳng chú ý tới ánh mắt ấy.
Nam nhân này vậy mà còn giấu đồ ở Ô Vân Trấn?
Không hổ là Trấn Bắc Vương trong nguyên tác, trí tuệ lẫn võ lực đều vượt xa tên cẩu hoàng đế. Xem ra hắn đã sớm chừa cho mình một đường lui.
Cố Vãn Nguyệt không khỏi tò mò:
“Chàng giấu thứ gì ở đó?”
“Đến nơi nàng sẽ biết.”
Bên ngoài, nha dịch vẫn đang chờ.
Cố Vãn Nguyệt cũng không tiện hỏi thêm, cầm lấy chìa khóa rồi nhanh chóng rời đi.
“Có vài người đúng là không biết xấu hổ. Chẳng biết đã lén lút bán rẻ thứ gì để nịnh bợ nha dịch, đến tiền cũng không cần nộp mà vẫn được đi theo ra ngoài mua đồ.”
Thấy nha dịch đang chuẩn bị xe lừa, Lý Thi Thi lập tức chua ngoa châm chọc.
Những người của mấy nhà khác đều tận mắt nhìn thấy Cố Vãn Nguyệt cứu Tôn Vũ, biết nàng thật sự có bản lĩnh nên chẳng ai cảm thấy nàng đã làm chuyện gì đáng khinh.
Ngược lại, ánh mắt nhìn nàng còn mang theo vài phần hâm mộ.
Có thể tạo được quan hệ tốt với nha dịch, quãng đường lưu đày sau này chắc chắn sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.
Cố Vãn Nguyệt chẳng buồn liếc Lý Thi Thi lấy một cái, trực tiếp đi tới xe lừa, chống tay nhảy lên rồi chọn trước một chỗ ngồi thoải mái.
Lý Thi Thi bị phớt lờ, tức đến đứng dưới đất dậm chân.
“Dậm cái gì mà dậm?”
Trương Nhị quay sang quát:
Chỉ vì chậm một bước, chỗ ngồi trên xe lừa đã hết sạch.
Nàng ta chỉ có thể chạy theo phía sau, trong lòng càng hận Cố Vãn Nguyệt đến nghiến răng.
“Cái đồ Cố Vãn Nguyệt đáng ghét! Đúng là sao chổi, sao chổi!”
Tô Triệt nghe nàng ta vừa chạy vừa chửi thì khẽ nhíu mày.
Rõ ràng chính biểu muội mải gây chuyện với Cố Vãn Nguyệt nên mới chậm chân, không giành được chỗ trên xe, vậy mà cuối cùng cũng có thể đổ hết lỗi lên đầu người khác.
Nương còn bảo hắn nên thân cận với biểu muội hơn một chút.
Loại nữ nhân này...
Haizz!
Ô Vân Trấn chỉ là một thị trấn nhỏ, không tính là phồn hoa, nhưng những vật tư thiết yếu như gạo, mì, lương thực và dầu ăn vẫn khá đầy đủ.
Vì đang trên đường lưu đày, mọi người đương nhiên không định mua nhiều thức ăn tươi sống khó bảo quản.
Cả đoàn trực tiếp bỏ qua những nơi như tửu lâu, đi thẳng tới cửa hàng bán lương thực và lương khô, chuẩn bị mua bánh nướng, ngô, khoai lang cùng những thứ có thể để được lâu trên đường.
Trương Nhị dẫn mấy nha dịch đi mua đồ dùng cần thiết, số vật tư mua được đều chất lên xe lừa.
Những người đi cùng cũng tranh thủ thời gian, lấy bạc ra mua thêm đồ ăn, quần áo và những vật dụng mình còn thiếu.
Hai mẹ con Lý Thi Thi khác với những người Tô gia đã bị xét nhà.
Tuy cũng phải theo đoàn lưu đày, nhưng tài sản của hai người không bị tịch thu, trên người vẫn giấu được không ít bạc phòng thân.
Đến cửa hàng lương thực, Lý Thi Thi mua một đống đồ rồi ném hết cho Tô Triệt xách.
Khóe mắt nàng ta vẫn không quên liếc sang Cố Vãn Nguyệt, ngoài miệng lại giả vờ thương hại:
“Nghe nói Hầu phủ đã cắt đứt quan hệ với ngươi rồi. Trên người chắc chẳng còn đồng bạc nào nhỉ?”
Nàng ta cười khẩy:
“Có cần ta phát thiện tâm, cho ngươi mượn một ít không? Nhìn bộ dạng nghèo kiết xác của ngươi kìa!”
“Biểu muội, đừng nói nữa.”
Tô Triệt nghe Lý Thi Thi châm chọc suốt dọc đường, thật sự không chịu nổi thêm.
Hắn áy náy nhìn sang Cố Vãn Nguyệt.
“Đại tẩu, đệ còn một ít bạc vụn, tẩu cứ cầm lấy trước đi. Coi như đệ báo đáp ân cứu mạng của tẩu đối với Nhiễm Nhiễm hôm xét nhà.”
“Không cần đâu.”
Cố Vãn Nguyệt mỉm cười xua tay.
Thứ nàng không thiếu nhất lúc này chính là bạc.
Thấy nàng từ chối, Tô Triệt cũng không miễn cưỡng.
Suy cho cùng, cả nhà bị lưu đày đến bước này đều có liên quan đến tam phòng, trong lòng hắn ít nhiều vẫn còn khúc mắc. Huống hồ đại phòng bọn họ cũng chẳng dư dả gì, lúc này đương nhiên phải lo cho người nhà mình trước.
Cố Vãn Nguyệt đi một vòng, không thấy thứ gì thật sự cần mua.
Nhưng để sau này lấy đồ trong không gian ra không khiến người khác nghi ngờ, nàng vẫn giả vờ mua thêm một ít vật tư.
Phần lớn là ngô và khoai lang, đều là những thứ dễ bảo quản, trên đường có thể đem nướng ăn, mùi vị cũng không tệ.
Nàng còn mua thêm một ít đường đỏ.
Đường đỏ có thể nhanh chóng bổ sung năng lượng, ngay cả tướng sĩ hành quân đánh trận cũng thường mang theo. Đến lúc cần kíp, thứ này đôi khi còn hữu dụng hơn cả lương thực.
Lý Thi Thi nhìn thấy liền trợn trắng mắt.
“Đúng là phí bạc. Có tiền không mua thêm lương thực, lại đi mua đường đỏ. Đúng là đồ tham ăn.”
Nói tới đây, nàng ta lại cười khẩy:
“À, cũng phải. Chưa chắc ngươi đã có bạc.”
Lý Thi Thi còn đang chờ xem Cố Vãn Nguyệt mất mặt, nào ngờ giây tiếp theo đã thấy nàng ung dung lấy từ trong ngực ra một tờ ngân phiếu năm mươi lượng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

