Tay nghề nấu nướng của nàng vốn chẳng ra sao, trong tay lúc này lại không có dầu, muối, tương, giấm.
Nàng dứt khoát lén lấy một gói gia vị hầm cá từ không gian ra, thừa lúc mọi người không chú ý bỏ vào nồi.
Chẳng bao lâu sau, mùi canh cá thơm nức đã lan ra, khiến người ta ngửi thấy mà nước miếng không ngừng tiết ra.
Cố Vãn Nguyệt lấy mấy chiếc bát, lần lượt múc canh cá chia cho mọi người.
Đến lượt Tô Cẩm Nhi, nàng ta lại đứng im tại chỗ, do dự không dám tiến lên.
Cố Vãn Nguyệt thấy vậy liền quơ chiếc bát trong tay.
“Sao? Còn muốn ta đích thân mời muội tới uống à?”
Tô Cẩm Nhi sửng sốt, sau đó trên mặt lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ. Nàng ta vui vẻ chạy tới nhận lấy bát canh.
“Lát nữa ăn xong tự rửa bát.”
“Vâng!”
Tô Cẩm Nhi dùng sức gật đầu.
Một con cá đem nấu thành canh, năm người trong nhà chia nhau còn chẳng đủ, cho nên Cố Vãn Nguyệt cũng không gọi đám nha dịch tới uống cùng.
Ngược lại, mùi thơm lại theo gió bay sang chỗ những người Tô gia bên kia.
Lưu thị vừa ngửi thấy đã bắt đầu âm dương quái khí:
“Có vài người ấy mà, chỉ biết tự mình ăn ngon uống tốt, trưởng bối thì quên sạch ra sau đầu. Đúng là táng tận lương tâm, cũng chẳng sợ trời đánh thánh đâm!”
Dương thị chẳng hiểu ả đang nói gì.
Tô Tử Khanh và Tô Cẩm Nhi thì dứt khoát coi như không nghe thấy.
Cố Vãn Nguyệt lại chẳng phải người chịu thiệt ngoài miệng, lập tức cười lạnh:
“Nếu thiên lôi thật sự có mắt, người đầu tiên nó đánh chết cũng là ngươi.”
Lưu thị bị chặn họng, chẳng chiếm được chút lợi nào ở chỗ nàng, liền quay sang xúi giục Tô Vũ.
Tô Vũ bị tiếng kêu gào của phụ thân Tô Hoa Lâm hành hạ suốt cả đêm, lúc này bụng đã đói meo.
Ngửi thấy mùi canh cá diếc thơm ngon, hắn ta thèm đến mức nước miếng gần như chảy xuống, vội kéo vạt áo lão phu nhân.
“Tổ mẫu, con cũng muốn uống canh cá. Người mau bảo Cố Vãn Nguyệt cho con một bát đi.”
Lão phu nhân liếm môi.
Người thèm canh cá đâu chỉ có một mình Tô Vũ.
Bà ta đã lớn tuổi, sáng sớm còn chưa được ăn gì, lúc này ngửi mùi canh cá thơm phức cũng thèm đến cồn cào ruột gan.
“Vãn Nguyệt, nếu canh cá còn dư thì chia cho chúng ta một ít đi. Dù sao trước đây cũng từng là người một nhà.”
Cố Vãn Nguyệt chẳng chút mềm lòng.
“Ai là người một nhà với các người?”
Nàng cúi đầu uống thêm một ngụm canh rồi thản nhiên nói:
“Canh cá nhà chúng ta tự uống còn chẳng đủ. Muốn ăn thì tự xuống suối bắt cá.”
“Ngươi... ngươi...”
Lão phu nhân tức đến mức ngón tay run lên.
Những người Tô gia bên kia càng nghĩ càng không phục.
Cuối cùng, bọn họ vậy mà thật sự kéo nhau chạy tới bờ suối bắt cá.
Cố Vãn Nguyệt chỉ là một nữ nhân mà còn bắt được cá, chẳng lẽ bọn họ lại không bắt nổi?
Đúng là nực cười!
Nhưng sự thật chứng minh, bắt cá cũng cần có kỹ xảo.
Người Tô gia từ nhỏ sống trong nhung lụa, có khi đến cá sống còn chưa từng tận mắt nhìn thấy, lấy đâu ra kinh nghiệm bắt cá?
Cả đám lúi húi bên bờ suối suốt nửa ngày, chẳng những không bắt được con nào, còn mấy lần suýt trượt chân ngã xuống nước, cuối cùng người ngợm chật vật mà ngay cả một cái vảy cá cũng chẳng vớt được.
Đến khi nhìn thấy Cố Vãn Nguyệt đã ăn uống no nê, còn vui vẻ ngâm nga đi tới rửa nồi, mấy người tức đến đỏ cả mắt.
“Cố Vãn Nguyệt, tiện nhân nhà ngươi lừa chúng ta! Dưới suối rõ ràng chẳng có cá!”
Vì mải bắt cá, bọn họ thậm chí còn không đi nhận cháo rau dại do nha dịch phát.
Bữa sáng không được ăn, cá cũng chẳng bắt được.
Đúng là xui xẻo đến cực điểm!
Cố Vãn Nguyệt liếc xéo bọn họ.
“Các người không có bản lĩnh, bắt không được cá thì liên quan gì đến ta? Mấy nam nhân cao lớn thế kia mà chẳng khác nào một đám phế vật.”
Mấy người bị cái miệng độc của nàng chọc tức đến suýt ngất, nhưng nhớ tới sức chiến đấu của nàng thì chẳng ai dám tiến lên gây chuyện, chỉ có thể giận mà không dám nói.
Nào ngờ Tiền thị lập tức “ái chà” một tiếng, ngồi xổm xuống ôm chân.
“Nương, chân con bị trẹo rồi, thật sự không cõng nổi tướng công.”
“Ngươi... con mụ thối tha này! Vừa rồi chẳng phải còn nhảy nhót khỏe lắm sao?”
Tô Hoa Lâm tức đến muốn hộc máu.
Rõ ràng Tiền thị cố ý không muốn cõng ông ta!
Tiền thị siết chặt bọc hành lý trên lưng, vẻ mặt đầy khó xử.
“Ta còn phải mang nhiều bạc như vậy, lại phải cõng cả đồ ăn, thật sự không thể cõng thêm ông nữa.”
Tô Hoa Lâm lập tức im bặt.
Hiện giờ ông ta còn phải dựa vào chút tiền bên nhà mẹ đẻ Tiền thị tiếp tế mới sống nổi qua ngày.
Nếu chọc giận bà ta, e rằng sau này chỉ có nước húp gió Tây Bắc.
Lão phu nhân hết cách, cuối cùng đành gọi lão đại Tô Hoa Dương tới cõng Tô Hoa Lâm.
Người đại phòng nhìn nhau.
Tuy chẳng ai lên tiếng phản đối, nhưng trong lòng đều bắt đầu âm thầm tính toán.
Nhị phòng ích kỷ lại chẳng giúp được gì.
Biết sớm như vậy, còn không bằng giống tam phòng, tách ra cho xong.
Đoàn người tiếp tục lảo đảo lên đường.
Đi được nửa ngày, nha dịch thông báo hôm nay vận khí khá tốt, phía trước chính là Ô Vân Trấn. Chỉ cần kịp tới nơi trước khi trời tối, đêm nay bọn họ có thể nghỉ lại trong trấn.
Vừa nghe nói tối nay không cần ngủ ngoài đất, mọi người lập tức như được tiếp thêm sức lực, bước chân cũng nhanh hơn hẳn.
Cả đoàn gấp rút đi đường, cuối cùng cũng kịp tới Ô Vân Trấn trước khi trời tối hẳn.
Trong trấn có dịch trạm, nhưng đó là nơi dành cho quan viên triều đình qua đường nghỉ lại, đám phạm nhân lưu đày đương nhiên không có tư cách vào ở.
Tôn Vũ dẫn mọi người tới trước một gian khách điếm, sai mấy nha dịch đi sắp xếp vài gian phòng riêng, còn số phạm nhân còn lại thì được đưa vào một gian phòng ngủ chung lớn, như vậy cũng tiện trông coi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)