Cố Vãn Nguyệt nghe vậy liền cười lạnh.
“Bẫy lợn rừng của ta đặt ở đó để phòng trộm.”
Nàng nhìn thẳng vào Tô Hoa Lâm, không chút khách sáo nói:
“Nếu ông ta không lén mò vào bọc hành lý của người khác để trộm bánh bao, cái bẫy có tự chạy tới kẹp tay ông ta được không?”
“Tiểu tiện nhân nhà ngươi!”
Tiền thị tức đến đau cả ngực, lập tức xắn tay áo, hùng hổ lao về phía Cố Vãn Nguyệt.
Cố Vãn Nguyệt túm lấy tóc Tiền thị, dùng sức quật bà ta xuống đất.
“Ngươi dám ức hiếp cha nương ta, ta giết ngươi!”
Tô Vũ của nhị phòng thấy vậy thì đỏ mắt, nhặt một hòn đá dưới đất, hung hăng đập thẳng về phía đầu Cố Vãn Nguyệt.
Lão phu nhân vốn thương đứa cháu trai này nhất, thấy vậy lập tức sa sầm mặt, tức giận quát:
“Cố Vãn Nguyệt, cái đồ không có giáo dưỡng này, mau buông Vũ nhi ra!”
“Rắc!”
Cố Vãn Nguyệt chẳng những không buông, ngược lại còn trực tiếp bẻ gãy cổ tay Tô Vũ.
Nàng cười mỉa:
“Bàn về không có giáo dưỡng, ai mà sánh được với mấy đứa con trai có nương sinh mà không có nương dạy của bà?”
Lão phu nhân tức đến suýt hộc máu.
Con sao chổi này đúng là mở miệng ra là có thể chọc người ta tức chết!
Bà ta lập tức quay sang nhìn Tô Cảnh Hành, sắc mặt âm trầm.
“Tô Cảnh Hành, thê tử của ngươi dĩ hạ phạm thượng, bất kính trưởng bối, chẳng lẽ ngươi không quản?”
Tô Cảnh Hành liếc nhìn Cố Vãn Nguyệt, gần như chẳng cần suy nghĩ đã đáp:
“Hai nhà chúng ta đã đoạn thân, các người không còn là trưởng bối của tam phòng nữa. Còn nương tử của ta, nàng làm gì cũng đúng, cớ gì ta phải quản?”
“Ngươi... tốt, tốt lắm!”
Lão phu nhân tức đến run người.
“Vì một sao chổi, ngay cả tổ mẫu cũng không cần nữa!”
Biết không thể trông cậy vào Tô Cảnh Hành, bà ta hít sâu một hơi, lại quay sang Cố Vãn Nguyệt.
“Chỉ cần ngươi gỡ cái bẫy trên tay lão nhị ra, chuyện hôm nay chúng ta sẽ xí xóa, không truy cứu nữa.”
Xí xóa?
Cố Vãn Nguyệt trợn trắng mắt.
Mụ già này vẫn chưa nhìn rõ tình hình à?
Thật sự tưởng bên mình đông người hơn thì muốn nói gì cũng được sao?
“Ta nói lại lần nữa. Bẫy này ta đặt để phòng trộm, ta không gỡ.”
Nói xong, Cố Vãn Nguyệt bước tới giật lại chiếc bánh bao thịt vẫn còn bị Tô Hoa Lâm nắm trong tay, sau đó kéo Dương thị quay về chỗ nghỉ.
Người nhị phòng còn định ngăn nàng lại, nhưng Trương Nhị vốn đứng bên cạnh xem náo nhiệt đã dẫn mấy nha dịch bước tới, lạnh giọng cảnh cáo:
“Làm gì đấy? Muốn gây sự phải không?”
Đối mặt với nha dịch, bọn họ vẫn không dám cứng đầu, chỉ có thể nghiến răng nhìn Cố Vãn Nguyệt rời đi.
Lão phu nhân thấy vậy liền kéo Tô Cẩm Nhi đang đứng chần chừ bên cạnh lại, khuôn mặt già nua cố nặn ra một nụ cười hiền hòa.
“Cẩm Nhi, bình thường nhị bá đối xử với con cũng không tệ. Bây giờ tay nhị bá con bị bẫy kẹp thế này, con qua nói với Cố Vãn Nguyệt, bảo ả tới gỡ ra.”
Tô Cẩm Nhi do dự:
“Đại tẩu sẽ không nghe con đâu.”
Tiền thị cũng vội chen vào:
“Nha đầu này, sao đầu óc con thẳng thế? Ả không nghe thì con cứ làm ầm lên với ả. Con mới là khuê nữ ruột của tam phòng, còn ả chẳng qua là một đứa con gái gả vào, có thể làm gì được con?”
Tô Cẩm Nhi nhìn vẻ mặt hiền từ của tổ mẫu và nhị bá mẫu, trong lòng lại cảm thấy nụ cười của hai người giả tạo đến lạ.
Nàng ta khó chịu giằng tay ra.
“Tổ mẫu, nhị bá mẫu, con phải về rồi. Nếu không lát nữa nương con sẽ giận.”
Tiền thị thấy nàng ta không chịu nghe lời, nhất thời sốt ruột:
“Nương con là một kẻ ngốc, bà ta thì biết giận cái gì?”
Tô Cẩm Nhi lập tức trừng lớn mắt.
“Nhị bá mẫu, sao người có thể nói nương con như vậy?”
Tiền thị đang nóng ruột, chẳng kịp suy nghĩ đã buột miệng:
“Nương con vốn là kẻ ngốc, còn không cho người khác nói à? Thật sự còn tưởng mình là mẫu thân của Vương gia như trước kia chắc? Cả con cũng còn tưởng mình là muội muội của Vương gia à?”
“Người...”
Toàn thân Tô Cẩm Nhi run lên.
Nàng ta không thể tin nổi người nhị bá mẫu trước kia luôn miệng dỗ dành, lấy lòng mình, giờ lại có thể nói ra những lời như vậy.
Quay sang nhìn tổ mẫu, nàng ta càng lạnh lòng hơn.
Lão phu nhân chẳng những không trách Tiền thị, vẻ mặt còn lạnh nhạt, ánh mắt nhìn nàng ta thậm chí đã lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Tô Cẩm Nhi đỏ hoe mắt, buồn bã quay người chạy đi.
Cố Vãn Nguyệt vừa chuyển số bánh bao thịt sang một chỗ an toàn hơn, quay đầu đã thấy Tô Cẩm Nhi thất hồn lạc phách trở về.
“Sao vậy?”
Mặc dù chẳng muốn quản nha đầu này, nhưng nghĩ đến việc nàng ta còn nhỏ tuổi đã phải chịu cảnh lưu đày, Cố Vãn Nguyệt rốt cuộc vẫn không đành lòng, thuận miệng hỏi một câu.
Tô Cẩm Nhi mím môi, ngẩng đầu nhìn nàng một cái.
Một lát sau, nàng ta bỗng lí nhí nói:
“Xin lỗi.”
“Hả?”
Cố Vãn Nguyệt ngẩn ra.
Nha đầu này bị cửa kẹp đầu rồi à?
Tự nhiên lại chạy tới xin lỗi nàng là sao?
Tô Cẩm Nhi cũng không giải thích thêm. Nàng ta đỏ hoe mắt chạy tới bên cạnh Dương thị, cuộn tròn người nằm xuống, vùi mặt vào ngực bà, chẳng biết trong lòng đang nghĩ gì.
Đêm hôm ấy, người của mấy phòng Tô gia vật vã suốt một đêm mới tháo được chiếc bẫy khỏi tay Tô Hoa Lâm.
Trong lúc ấy, ông ta mấy lần đau đến ngất đi.
Vất vả lắm mới thoát được cái bẫy, còn chưa kịp thở phào thì lại bị nha dịch kéo đi, dùng roi quất cho một trận.
Trong đoàn lưu đày xuất hiện kẻ trộm, nếu không nghiêm trị ngay từ đầu, sau này những kẻ có thói táy máy tay chân chắc chắn sẽ ngày càng nhiều.
Nhất là càng đi xa, thức ăn càng khan hiếm, số bạc mọi người mang theo cũng sẽ dần cạn sạch.
Nếu không chấn chỉnh từ bây giờ, về sau rất dễ sinh loạn.
Tiếng kêu thảm thiết của Tô Hoa Lâm vang lên gần như suốt cả đêm, ông ta bị đánh đến chỉ còn nửa cái mạng.
Thế nhưng chẳng có ai đồng tình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
