Tô Hoa Lâm lập tức lên tiếng:
“Đã đoạn thân rồi, tam phòng các người chẳng còn liên quan gì đến chúng ta. Muốn gặp xui xẻo thì tự các người chịu, đừng kéo chúng ta vào!”
Tiền thị cũng vội hùa theo:
“Đúng vậy! Đừng có liên lụy đến chúng ta!”
Đám người vốn ngồi cách Cố Vãn Nguyệt không xa lập tức xích ra thêm một đoạn, dáng vẻ chẳng khác nào đang tránh tà, chỉ sợ có chuyện lại dính líu tới mình.
Tô Cẩm Nhi do dự một hồi nhưng cuối cùng không hùa theo bọn họ mắng Cố Vãn Nguyệt.
So với việc Cố Vãn Nguyệt không biết y thuật, nàng ta càng hy vọng đối phương thật sự biết chữa bệnh.
Như vậy đại ca nàng mới có hy vọng.
Cố Vãn Nguyệt chẳng rảnh để ý đến bọn họ.
Nhân lúc được nghỉ, nàng cúi xuống hái một ít thảo dược mọc ven đường.
Dương thị và Tô Tử Khanh thấy mình không có việc gì làm cũng đi theo giúp nàng.
Khoảng nửa canh giờ sau, Trương Nhị sải bước đi về phía bên này.
Trời đã tối, mọi người không nhìn rõ sắc mặt hắn.
Người Tô gia vốn đã mặc định rằng Cố Vãn Nguyệt chẳng thể cứu nổi Tôn Vũ, vừa thấy Trương Nhị đi tới liền cho rằng hắn đến tính sổ.
Lưu thị lập tức âm dương quái khí:
“Có vài người ấy mà, cứ thích sấn tới lấy lòng nha dịch. Bây giờ thì hay rồi, tự rước họa vào thân. Ta muốn xem lần này ả còn đắc ý được nữa không.”
“Đại tẩu...”
Tô Tử Khanh theo bản năng căng thẳng nhìn sang Cố Vãn Nguyệt.
Không phải hắn không tin đại tẩu, nhưng Trương Nhị mang khuôn mặt hung thần ác sát, lại bước nhanh như thế, nhìn thế nào cũng giống đang tới kiếm chuyện.
Tô Cảnh Hành nằm trên xe ba gác cũng khẽ nhíu mày, ánh mắt vẫn luôn dõi theo bên này.
Trong lòng hắn cũng không hoàn toàn chắc chắn.
Nhưng nếu thật sự có chuyện, hắn nhất định sẽ không để Cố Vãn Nguyệt một mình đối mặt.
Dưới đủ loại ánh mắt của mọi người, Trương Nhị đi thẳng tới trước mặt nàng.
Sau đó hắn đột nhiên cười lớn đầy hưng phấn.
“Cố tiểu nương tử, ngươi thật sự lợi hại! Lão đại chúng ta tỉnh rồi, bây giờ đã có thể nói chuyện!”
Người Tô gia đồng loạt sững sờ.
Thật sự cứu sống được?
Cố Vãn Nguyệt thật sự giải được độc của bọ cạp?
Còn chưa đợi bọn họ hoàn hồn, Trương Nhị đã lấy từ sau lưng ra một gói giấy dầu lớn, bên trong đầy ắp bánh bao thịt.
“Bọn ta cũng chẳng có gì đáng giá để cảm tạ ngươi. Số bánh bao thịt này tặng cho ngươi ăn, đừng chê nhé.”
Những chiếc bánh bao này vốn được đám nha dịch mua từ kinh thành, bình thường chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Nhưng đối với những người đang trên đường lưu đày, một gói bánh bao thịt nóng hổi lại vô cùng quý giá.
Cố Vãn Nguyệt hơi bất ngờ, nhưng cũng không khách sáo từ chối.
Ban ngày nàng chẳng ăn được bao nhiêu bánh bột ngô, còn đồ ăn chín trong không gian lại không tiện lấy ra trước mặt nhiều người như vậy.
Lúc này quả thật nàng cũng hơi đói.
“Đa tạ, vậy ta xin nhận.”
“Nên thế mà.”
Trương Nhị cười nói:
“Ngươi nghỉ ngơi đi, ta còn phải về chăm sóc lão đại.”
Trước khi rời đi, hắn tiện thể thông báo với mọi người rằng đêm nay sẽ nghỉ lại tại chỗ, không tiếp tục lên đường nữa.
Trương Nhị vừa đi, ánh mắt người Tô gia lập tức dính chặt vào gói bánh bao thịt trong tay Cố Vãn Nguyệt.
Nhìn dáng vẻ ấy, chỉ thiếu điều nhào tới cướp.
Tiền thị không biết xấu hổ mở miệng trước:
“Cố Vãn Nguyệt, ngươi được cho nhiều bánh bao như vậy, dù sao cũng nên mang tới cho trưởng bối chúng ta nếm trước chứ?”
Lão phu nhân ngồi bên cạnh cũng không nhịn được nuốt nước bọt.
Đi suốt cả ngày, bà chỉ được ăn một chiếc bánh bao thịt, lúc này đã đói đến bụng lép kẹp.
Bà ngồi yên, chờ Cố Vãn Nguyệt chủ động mang bánh bao tới dâng.
Cố Vãn Nguyệt nhìn bọn họ, lạnh lùng bật cười.
“Đã đoạn thân rồi, bà còn tính là trưởng bối gì của ta?”
Nàng xách gói bánh bao lên, không chút khách sáo nói tiếp:
“Bánh bao này dù ta đem cho chó ăn cũng không đến lượt đám người máu lạnh vô tình các người.”
“Ngươi!”
Tiền thị tức tối xắn tay áo, định xông lên.
Tô Hoa Lâm lập tức giữ bà ta lại.
Sức chiến đấu của Cố Vãn Nguyệt thế nào, bọn họ đều đã tận mắt chứng kiến. Nếu dùng sức mạnh để cướp, người chịu thiệt cuối cùng chắc chắn vẫn là bọn họ.
Ông ta kín đáo nháy mắt với Tiền thị.
Đợi đến lúc mọi người ngủ rồi hẵng tính.
Bên này, Cố Vãn Nguyệt hoàn toàn không thèm để ý đến hai người.
Nàng mở gói giấy dầu, lấy trước hai chiếc bánh bao thịt đưa cho Dương thị và Tô Tử Khanh.
“Nương, Tử Khanh, hai người ăn đi.”
Cả hai đều ngẩn ra, nhất thời có chút không dám nhận.
Sau đó, Cố Vãn Nguyệt lại lấy thêm một chiếc, đưa tới trước mặt Tô Cảnh Hành.
“Tướng công, của chàng.”
Tô Cảnh Hành đưa tay nhận lấy.
Cố Vãn Nguyệt lại lấy cho mình một chiếc, cắn một miếng rồi gói số bánh còn lại thật kỹ, cất vào bọc hành lý nhỏ mang theo bên người.
Tô Cẩm Nhi nhìn Cố Vãn Nguyệt lần lượt chia bánh bao cho mọi người, vậy mà từ đầu đến cuối chẳng hề nhắc tới mình, lập tức sốt ruột kêu lên:
“Sao chổi, còn muội nữa!”
Cố Vãn Nguyệt liếc xéo nàng ta.
“Ngươi vừa gọi ta là gì?”
Sắc mặt Tô Cẩm Nhi lập tức đỏ bừng.
Nhưng bánh bao thịt thơm quá, nàng ta thật sự rất muốn ăn, vì vậy chẳng chút do dự đổi giọng:
“Đại tẩu! Đại tẩu, còn muội nữa. Cầu xin tỷ cho muội một cái bánh bao thịt đi.”
Nhãi ranh.
Còn không trị được ngươi sao?
Cố Vãn Nguyệt lại lấy một chiếc bánh bao thịt từ trong gói giấy dầu ra, nhưng chỉ bẻ một nửa đưa cho Tô Cẩm Nhi.
Lý do rất đơn giản.
Những người bị áp giải đã đi bộ suốt cả ngày, lúc này ai nấy đều mệt rã rời. Vừa được phép nghỉ ngơi, phần lớn đã nằm vật xuống đất, chẳng bao lâu sau liền chìm vào giấc ngủ.
Cố Vãn Nguyệt tựa bên cạnh chiếc xe ba gác, lấy kim chỉ ra, cúi đầu khâu thứ gì đó.
Tô Cảnh Hành cũng chưa ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)