Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
: Sue
Beta: Xu
Bởi vìlúc trước có mấy lần gửi quà cho Tạ Thiệu Viễn nênKhương Ngâm biết địa chỉ hiện tại của anh ta, sau khixuống máy bay liềnđón xe tớiđó.
Hơn chín giờ đêmthứ sáu, Khương Ngâm đếnnơi ở củaTạ Thiệu Viễn, một chung cưở ngoại ô.
Đứngbênngoài khẽ gõcửa phòng, đợi mộtlátkhông có động tĩnhgì.
Khương Ngâm nghĩ mìnhnhớ lầm số phòng, lấy điện thoạiraxác nhận một lần, xác định không có tìm nhầm lạigõ cửalần nữa,vẫnkhông có động tĩnh.
Chắc không phải vẫn còn ở công ty tăng ca đấy chứ?
Kế hoạchban đầulà tạo cho Tạ Thiệu Viễn một niềm vui bất ngờ,sau đó mới đi tìm khách sạn ở gần đấy, bây giờ anh ta còn đang tăng ca, Khương Ngâm quyết định đi khách sạn tìm chỗởtrước, chútnữalạigọi điện thoại nói chuyện nàycho Tạ Thiệu Viễn.
Cửa thang máyở cuối hành langmở ra, một người đàn ôngtrung niênmập mạp, miệngngậm điếu thuốc đi tới,thấy vẻ ngoàitinh xảo xinh đẹpcủa Khương Ngâm, không khỏi nhìn nhiềuthêmmấy lần.
Dưới hiên đèn đã lâu khôngtu sửa, lúc sáng lúc tối, cùng với âm thanh dòng điện xì xì, bầu không khítrở nênquỷ dịkhông nói lên lời.
Khương Ngâm còn đứngtrướccửa nhàTạ Thiệu Viễn, cùngngười đàn ôngtrung niên liếcnhìnnhau.Thấyông tatừng bước một điđến gần mình,Khương Ngâm vô thứcnắm chặt tay cầm hành lý.
Người đàn ôngtrung niên dừng ở sát vách, thulạitầm mắt, móc chìa khoá mở cửa. Bước vào trong nhà trước rồiquay đầu nhìn cômột chút: “Mỹ nữ, cô có việctìm tiểu Tạ?”
Thân hìnhKhương Ngâmhơi ngừng lại, ngẩng đầu.
Người đàn ôngnói: “Tôi vừa mới thấy cậu ấy vàbạn gáiđanghẹn hò ở dưới lầu, côđi ra bây giờ không chừng có thể gặpđược.”
Đầu Khương Ngâmonglênmột chút, biểu tình trên mặt trong nháy mắt cứng đờ. Từng tầng tia chớpxé toạc mây đen,tiếng sấm rềnầm ầmvang lên, không bao lâuthì trờimưa xối xả.
Khương Ngâm kéo hành lý từ chung cư đira.Gió đêm đầu hạ mát mẻhòa cùngmưa bụilành lạnh, tranh nhau chen lấn, chui vào những khe hở quần áo cô.
Cho tới bây giờ, Khương Ngâmcó chút không thể tin những gì mình vừa mới nghe được.
Đứngởdưới mái hiên nhắmmắtlại, hít sâu một ngụmkhí lạnh.
Cô đoánlàTạ Thiệu Viễn cùng đồng nghiệp nữđang nói chuyện công việcnên mớibịngười kia hiểu lầm.
Hoặc làcó cô gái nào đóđang theo đuổi anh ta? Cũng có thể người kiacóquan hệ không tốt với Tạ Thiệu Viễn, cố ý gây mâu thuẫn.
Tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật.
Côkhông nên vìcâu nói của mộtngười đàn ông xa lạ, mà nghi ngờanh ta.
Nhìn thấy ngoài trời mưa rơi không ngớt, Khương Ngâm quyết địnhvẫn làđi khách sạntrước,sắp đặt chỗ ởmột chút, mọi việc đềuchờ gặp Tạ Thiệu Viễn lại nói.
Cô tìm đượcmột câydù che mưaở trong túi, nó dường như bị vướng thứ gì đó không lấy ra được. Khương Ngâm rũmắt kiểm traliềnphát hiện mặt dâychuyềnmóc bên trên cán dù bị quấn vào khóa kéo bên trong của túi xách.
Mặt dây làphiên bảnhoạt hìnhmột cặp búp bê tình nhân, Sau khi ở bên nhau, Tạ Thiệu Viễn liền đưa cho cô.
Chiếc xe đó đã quay đầu rời đi.Màn đêmtrở nên nồng đậm,một mảnh tối tăm,mờ mịt, đèn đường mờ vàng,trời mưa có khuynh hướng ngày một lớn hơn.
Lúc này,trước dải cây xanh bên lề đường,một nam một nữđang đứng đấy.
Khương Ngâm lơ đãng nhìnqua, cảm thấythân ảnh người đàn ôngcó chút quen mắt, cô chăm chú nhìnthêmvàilần.
Trùng hợp là hai ngườiđangđứng dưới đèn đường, mộttayngười đàn ông cầm dù che mưa, taycòn lạicởi áo khoáctrên người, choàng lên vai cô gái.
Theo động tác của anh ta, dù che mưa nghiêngvề một bên, nương theokhoảng cáchgần, Khương Ngâm thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông.
Ngũ quan sáng sủa, sạch sẽ, mang thêm gọngkính đen, ôn nhuận văn nhã*, khiêm khiêm như ngọc*.
*Ôn nhuận văn nhã: dịu dàng, lịch sự
*Khiêm khiêm như ngọc: khiêm tốn, thật thà
Là Tạ Thiệu Viễn.
Hô hấp của Khương Ngâm chợt ngừng lại, con ngươi bỗng dưng phóng đại.
Bên tai cô vang lên giọng nói của người đàn ông trung niên: “Tôi vừa mới thấy cậu ấy vàbạn gáiđanghẹn hò ở dưới lầu, côđi ra bây giờ không chừng có thể gặpđược.”
Khương Ngâm nắm chặt tay cầm dù che mưa chưa kịp mở ra.
Việc này vẫn không khiến đôi nam nữ kia phát giác điều gì, người phụ nữômlấy eoTạ Thiệu Viễn, hất cằm lên nói với anh ta điều gì, cử chỉ thân mật.
Mưa bụi nghiêngnghêngđánh vào mặt, Khương Ngâm cảm thấy dường nhưcó một thanh đao xuyên qua người cô rấtđau, sống lưng nổi lên từng trận lạnh lẽo.
Người phụ nữ kiabỗng nhiên kiễng chân, hôn lên môiTạ Thiệu Viễnmột nụ hôn “chuồn chuồn lướt nước”, sau đó lại xấu hổ, cười e thẹn.
Tạ Thiệu Viễn bất đắc dĩ lắc đầu,ômlấy áo khoác bọc cả người phụ nữ, hôn lên tráncô ta một cáivô cùng ôn nhu,sủng nịnh, rồinói câu gìđó, lát sau lạicúi đầu, hôn sâu người phụ nữ ấy.
Nước mưa bị gió thổivào hốc mắt, Khương Ngâm bị đâmđếnđau nhức, đầu ngón tay lạnh phátrun, hai chân phảng phất như không còn cảmgiác.
Tạ Thiệu Viễntheođuổicôsáu năm.
Cô còn nhớ rõ lúc mình đồng ý hẹn hò với Tạ Thiệu Viễn,đáy mắtanh talấp lánh ánh sáng, hưng phấn như một đứa trẻ, ôm cô thật chặt và hứa sẽ luôn bảo vệ cô cả đời.
Cẩn thận tính ra, cũng chỉ mới ba tháng ngắn ngủi.
Khương Ngâm làmột ngườinhan khốngmãnh liệt,đặc biệt là lúc trước đãthấy qua cực phẩm nam nhân,nênphẩm vị lại càng cao.
Tạ Thiệu Viễnlà kiểunam sinh nhã nhặn,sạch sẽnhưngđối vớithẩm mỹcủa cô thì cơbản không đạt tiêu chuẩn.
Lúc đầu cô đối với anh ta không có chút cảm giácnào,cự tuyệt thẳngvô số lần.
MàTạ Thiệu Viễnlạiquá kiên trì,bền lòng, từ đại họcchođếnkhibướcchânvào xã hội, một mực không chịu từ bỏ.
Ba tháng trước, Khương Ngâmđăng ảnhmặt trời mọc lên Weibo. Trongảnh cô không lộ mặt, chỉ đưa tay trái ra so với mặt trời, cùng dòng trạng thái:Chúcmọi người sáng sớm tốt lành!
Chỉ là một cái Weibo rất đơn giản, nhưng vì lúc ấy trên cổ taycô cóđeo một cáivòng tay, bị ngườixấulấy ra lợi dụng.
Có người tìm thấy hình ảnh ông chủChucủa tạp chí Tinh Triệtnhờ nhân viênđóng gói vòng tay ở một cửa hàng chuyên kinh doanh trang sức nào đó,màvòng taytrong đócùngchiếc trêncổ tayKhương Ngâmgiống nhau như đúc.
Trùng hợp chính là,thời gian trướcKhương Ngâmchụpchotạp chí Tinh Triệt một kỳ tập san mới.
Cócưdân mạng bắt đầu mượn đề tài để ám chỉ cô dùngquy tắc ngầm,cóquan hệ không tầm thườngvới ông chủ Chu.
Ông chủ Chu này năm nay ngoài bốn mươi, đã kết hônvà có con.
Thế là Khương Ngâm cứ như vậy thuận lý thành chương bị dán mác“Tiểu tam”, toàn mạnglên án.
Mà trên thực tế, lúc Khương Ngâm chụp trang bìa cho tạp chí, toàn bộ hành trình chỉ cùng chủ biên bên kia trao đổi, đến mặt của ông chủ Chu còn chưa nhìn thấy.
Dư luận không ngừng chỉ trích, Khương Ngâm bất đắc dĩ bị phòng làm việc cách chức tạm thời, ở nhà đóng cửa.
Đoạn thời gian đóchỉ cầncôđăng nhập Weibo, thìcó thể thấyđượcvô sốlờichửi rủa vàtrào phúng.
Chođến hai ngày sau, lúcKhương Ngâmđăng nhập Weibolần nữa,trong rất nhiều bình luận chưa đọccôthấy đượcmột IDquen thuộc: @ gióquá lưu ngấn,emquá lưu tâm.
Người này bình thường ngoại trừ like Weibo cho cô, chưa từng bình luận đôi câunào.
Đây là lần đầu tiên Khương Ngâm nhận được bình luận của người đó, không có chữ gì, chỉ cómột bức ảnh.
—— Ở trước quầy trang sức nào đó, ông chủ Chu nhờ nhân viênđóng góichiếcvòng taykia, màbàChucòn đứng bên trái ông ấy để chờlấy đồ cùng nhau.
Vậynên hômđó,hai vợ chồngông chủ Chu và bàChu cùng đi cửahàngtrang sức, vòng tay là mua chobàChu.Có người vì mượn đề tài để bôi đen cô,cố ý cắt bỏ ảnh bà Chu.
Với hình ảnh này, Khương Ngâm có thểnhẹ nhõmmàphản báclạinhững tin đồn thất thiệtkia.
Mang theo tâm trạng cảm kích vô cùng, Khương Ngâm gửi tin nhắn cho người kia:[Chào ngài, rấtcảmơn ngàivì đã đăng ảnh chụp lúc này, tôi thực sự phi thường cảm động, không biết làm thế nào mới thể hiện đượclòng biết ơncủa tôi dối với ngài?]đối phương chưa trả lời.
Khương Ngâm chưa từng gặp người nào kì quái, thần bí như thế, thầmlặng theo dõi cô, rồi ngay tại thời điểmcô khó khăn nhất lại xuất hiện giúp đỡ.
Đến cùng là ai chứ? Lúc này chuông cửa vanglên, Khương Ngâm không có gọi thức ăn ngoài, cũng không có chuyển phát nhanh, thắc mắcchạy ra mở cửa.
Ngoài ý muốn nhậnđược một bó hoa báchhợp, trên tấm thiệp có ghi:[gióquá lưu ngấn, emquá lưu tâm. Khương Ngâm, bất cứ lúcnào anhcũng luôn ởsau lưng em. —— Tạ Thiệu Viễn]. Lúc nhìn thấy câu nói này,Khương Ngâm run lênmấy lần, nghĩ đến weibocủangười kia, côdường nhưkhông chút nghĩ ngợi gọiđiện thoạichoTạ Thiệu Viễn.
Sau khi gọi thông, cô khó mà bình tĩnh được: “Người hâmmộ kia…”“Đúng, là anh.”
Bên kia điện thoạitruyền đếngiọng nóiấm ápcủa Tạ Thiệu Viễn, Khương Ngâm lập tức đứng hình.
Saolại là Tạ Thiệu Viễn,côchưa từng nghĩ tới fan hâm mộnàysẽ là người bên cạnh.
“Ngoại trừ like Weibo,anh có bao giờ nói chuyện đâu?”
“Dùng cái kia nói chuyện phiếmcó cảm giác rất xa cách, nên anh khôngquá thích.”Tạ Thiệu Viễn cười cười,trầmmặc một lát,lại hỏi, “Emcòn ổn không?”
“Rất tốt.” Giọng nóiKhương Ngâm dần dần có chút kích động, “Anhgiúp tôitìm bằng chứng, làm chonhững lời đồn kia tựđộngsụp đổ, đãgiúp tôi một việc lớn! Đúngrồi, saoanhtìm đượcảnh chụpông chủChu và bàChu cùng đimuatrang sức?”
Bên kia im lặnghai giây, nói: “Trên mạng.”
“Thật là mò kim đáy biển, chắc hẳn anh đãtốn rất nhiều thời gian, cực khổ cho anh quá.”
“Không cực khổ, chỉ cần có thể giúp được em,anhlàm gìcũngđềuxứngđáng.”
“… Cảm ơn anh, Tạ Thiệu Viễn!”
Khương Ngâm thừa nhận, khi biết Tạ Thiệu Viễnvì cô màâm thầmlàm nhiều việc như vậy, trong nháy mắt, côđộngtâm.
Cô hỏi anh tagần đâycó thời gian hay không,đến Trường Hoàn, cô mời anh taăn một bữa cơm.
Sáng sớm hôm sau, Tạ Thiệu Viễn xuất hiện trước cửa nhà cô.
Ở quán ăn sáng, Khương Ngâm chủđộngđề xuất với anh ta ở bên nhauthử xem một thời gian.
Lúc ấy, hạnh phúc đến qua bất ngờ,Tạ Thiệu Viễncó chút không biết phải biểu lộ thế nào. Đến bây giờ, kí ức trong cô vẫn còn như mới
Khi đó cô thực sự tin tưởnganh tarất yêu rất yêu cô.
Nhưng hôm nay, người đàn ôngkia đang cùng người phụ nữ khác ôm hônnhau.
Ánh mắtKhương Ngâm xuyên qua màn mưa,chăm chú nhìn đôinam nữkia.
Trêntaycầm dù che mưacó treo mặt dây chuyền tình nhân, côđột nhiên cảm thấy thật bẩn.
Côbuông lỏngđầu ngón tay, nhìn cái dùrơi ởbên chân, nằm trong vũng nướctrước cửa chung cư nơi con búp bê kia cũng vừa rớt xuống,.
Đây làđườngTạ Thiệu Viễnlúcvề nhà phảiđiqua,nhất định có thể nhìn thấy.
Cô hít sâu một hơi khí lạnh, khóe môi liềnmở ra một vòng,giọngđiệumỉa mai, kéo valihành lý của mìnhđi qua, giẫm chân lên mặt dây chuyền kia, bướcđi tronglànmưa bụi.
Tạ Thiệu Viễn, chúng ta chia tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
