Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Mang theo trà Lư Sơn Vân Vụ và Quân Sơn Ngân Châm thượng hạng ạ, đều là loại mà ngài thích uống!"
"Vân Vụ đi!" Anh mở mắt ra, trong mắt ưng bỗng lóe sáng: "Mấy giờ rồi?"
"Tổng giám đốc Lục hỏi giờ của nước nào?"
Lục Kiến Thâm cười: "Giờ tại Bắc Kinh!"
"Bây giờ là 11 giờ 45 ạ!"
Lục Kiến Thâm gật đầu, có một trợ lý khác đã bưng trà Vân Vụ tới đây.
Anh nâng chén, từ từ thưởng thức.
Hương trà nồng đậm khiến anh càng ngày càng nhớ tới thành phố Bắc Kinh, nhớ tới cô gái ở thành phố Bắc Kinh kia!
Trên ấn đường của cô gái rực rỡ có một vết bớt hoa đào!
Vết bớt kia giống như một cái khóa hình trái tim, khóa chặt tim anh!
Thứ mà người đàn ông hô phong hoán vũ như anh không thiếu nhất chính là sự yêu thương nhung nhớ của đủ loại phụ nữ cực phẩm.
Thế nhưng anh lại có thể vì bông hoa đào nhỏ màu hồng trong lòng mà vững vàng thủ tiết suốt 25 năm!
"Demon! (Yêu tinh)" Anh nhìn vào bức ảnh chụp của cô, khẽ lẩm bẩm.
Ngón tay thon dài trắng trẻo nhẹ nhàng mơn trớn vết bớt hoa đào nơi ấn đường của cô gái trên ảnh chụp.
Trong lòng anh dường như dấy lên một ngọn lửa, thiêu đốt lòng anh!
Anh cầm điện thoại di động, mở wechat tìm id của cô.
Trên màn hình xuất hiện một hình đại diện tinh linh xinh đẹp, là ba bông hoa đào tình yêu.
Chắc chắn đó chính là Nhụy Nhụy của anh!
Anh không hề do dự mà nhấn gửi lời mời kết bạn cho cô, còn viết thêm bốn chữ: Lâm Thâm Kiến Lộc.
Trong một trung tâm mua sắm cao cấp tại thành phố Bắc Kinh, Hoa Nhụy đang mua sắm cùng với Lục Tiểu Lộc.
"Chị Tiểu Lộc, chị không sao chứ?"
Hoa Nhụy bất đắc dĩ nhìn hai người bảo vệ đi theo, trên vai, trên tay xách hơn chục cái túi xách đầy ắp.
"Sao vậy, đổi mùa rồi, nên mua thêm chút quần áo thôi!" Lục Tiểu Lộc chỉ một bộ lễ phục: "Gói món này lại!"
"Dừng!" Hoa Nhụy kịp thời ngăn cản chị nhân viên lại.
"Chị Tiểu Lộc, chị là bác sĩ mà, mua đồ công sở làm gì? Mặc đồ công sở đi phẫu thuật? Dùng mị lực của bản thân để giảm bớt nỗi đau của phẫu thuật?"
Hoa Nhụy chớp mắt nai đáng yêu, cười mỉm nhìn chằm chằm Lục Tiểu Lộc.
"Chị mua về treo lên ngắm không được sao?" Lục Tiểu Lộc lại muốn nhéo cái mũi nhỏ của Hoa Nhụy.
"Đồ phụ nữ tán gia bại sản!" Hoa Nhụy bĩu môi.
"Em mệt rồi, nếu chị không mời em đi ăn kem xoài mới ra thì em sẽ đình công, không đi dạo nữa!"
Hoa Nhụy có ý ngồi xuống ghế da, bày ra dáng vẻ có mười con trâu kéo cũng sẽ không nhúc nhích.
Bốn chữ "Lâm Thâm Kiến Lộc" làm cho cô lập tức hiểu ra ai là người xin bạn tốt với cô.
Có thêm không?
Ánh mắt của cô hơi lay chuyển, im lặng từ chối tin nhắn xin thêm kết bạn kia.
Không thêm! Cũng không có ý gì, chỉ là nghịch ngợm thích đùa giỡn thôi.
Cô có cảm giác rất đặc biệt đối với chú nhỏ suốt ngày nghiêm mặt như núi băng kia.
Lúc trước không biết anh, chỉ nghe qua những lời người xung quanh đánh giá, cảm thấy anh rất lợi hại.
Vậy nên khi Hoa Nhụy còn nhỏ đã cho rằng chú nhỏ là một Ultraman không gì không làm được! Còn có thể cứu vớt toàn bộ nhân loại.
Hai người rất hiếm khi gặp nhau, anh luôn khép kín, cũng không trao đổi với cô nhiều.
Vì vậy đôi khi cô cảm thấy hơi sợ anh.
Từ sau khi mơ màng đính hôn, lại có cơ hội được ở một mình cùng anh, trong lòng cô bắt đầu sinh ra loại cảm giác rất đặc biệt.
Có đôi khi luôn muốn phóng thích bản tính, không muốn kìm nén áp lực.
Giống như khi từ chối thêm wechat với anh!
Sớm muộn gì cũng không thể thoát khỏi vận mệnh, nhưng cô cũng không muốn trực tiếp đồng ý!
Lục Tiểu Lộc chú ý tới khóe môi cong cong của đại mỹ nhân kia.
"Bé cưng, đang cầm điện thoại cười trộm gì đó?"
"Không có gì!" Hoa Nhụy không chú ý tới mình đang cười, vội vàng khôi phục lại vẻ nghiêm túc.
"Để chị đoán thử xem, chẳng lẽ là, anh hai của chị?" Lục Tiểu Lộc muốn cướp điện thoại di động xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








