Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Kiến Thâm ở trong xe, mắt ưng sắc bén, vẫn nhìn chằm chằm vào lối ra của tòa giảng đường.
Hôm nay anh cố ý chọn một chiếc xe màu đen rất khiêm tốn, để không bị nhiều người chú ý, tránh gây ra rắc rối không cần thiết.
Tuy nhiên biển số xe lại quá bắt mắt, còn xuất hiện ở tòa nhà hành chính, gần tòa giảng đường nhất.
Chủ nhiệm khoa thông minh đã thông báo cho hiệu trưởng biết: Hình như xe của nhà họ Lục giàu có nhất đang đỗ ở tòa giảng đường.
Cái gì? Chuẩn bị sẵn sàng, nhiệt liệt hoan nghênh!
Đúng lúc đang muốn mở rộng thư viện, cần rất nhiều tài nguyên, chỉ cần một câu nói của nhà họ Lục, không phải sẽ có tất cả sao?
Học sinh lục tục đi ra từ lối ra của giảng đường, Lục Kiến Thâm vừa liếc mắt một cái đã trông thấy cô gái tên Hoa Nhụy kia.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu vàng vừa người, đi đôi giày da nhỏ kiểu công chúa ưu nhã.
Mái tóc dài màu hạt dẻ uốn xoăn buông xuống thắt lưng, bím tóc dùng dây hoa lấp lánh tinh xảo trang trí, tinh tế mà tươi tắn.
Làn da màu trắng sữa, mịn màng, mềm mại. Đôi mắt nai ướt át, đáng yêu, vừa nhìn đã yêu. Cánh hoa đào giữa trán, lấp lánh lưu chuyển.
Khóe môi cong cong, dáng vẻ mỹ nhân xinh đẹp thanh tú, cốt cách đẹp, người càng đẹp hơn!
Lục Kiến Thâm không nghĩ nhiều, lập tức bước xuống từ ghế sau, nghênh đón công chúa Hoa Nhụy của anh.
Áo sơ mi trắng, quần tây đen, đơn giản, phù hợp.
Người đàn ông trưởng thành 25 tuổi, quyền quý bất phàm, khí thế hơn người.
Anh đang muốn sải bước đi về phía Hoa Nhụy, lại nghe có giọng nói truyền tới từ bên phải:
"Cậu hai Lục! Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu! Ngọn gió nào lại có thể đưa đại thần như ngài tới đây!"
Đón người? Phương Minh nhìn theo tầm mắt của Lục Kiến Thâm...
Thiếu nữ Hoa Nhụy cười ngọt ngào, lưng đeo một chiếc túi Chanel tao nhã, một tay cầm cuộn tranh, đón ánh mặt trời đi tới.
Bước chân của người đàn ông vẫn khéo léo như trước, nhưng hiển nhiên tốc độ đã nhanh hơn nhiều, bước tới đón thiếu nữ.
Đi tới trước mặt thiếu nữ, hành động nhanh hơn lời nói, trực tiếp xách túi giúp thiếu nữ.
Thiếu nữ vô thức bảo vệ túi xách, người đàn ông lại dùng sức lớn hơn lấy cái túi đi.
Sau đó túi xách bị lôi kéo trong tay hai người.
Hoa Nhụy sửng sốt, hiển nhiên Lục Kiến Thâm cũng sửng sốt.
Đang muốn giúp nữ sinh đeo túi xách sao? Sao nhìn giống như cướp túi xách vậy.
Hoa Nhụy nhìn bộ dạng nhất định phải cầm được túi xách của Lục Kiến Thâm, không nhịn được miệng cười toe toét.
"Chú nhỏ, chú làm gì vậy!"
Giọng nói của cô mềm mại, hơi làm nũng.
"Đưa túi cho anh!"
Hoa Nhụy nhìn người đàn ông cao 1m9, giống như một vị thần lạnh như băng khiến người ta không thể đến gần.
Trên vai anh lại đeo một cái túi nhỏ tao nhã, xinh xinh của con gái, phía trên còn buộc mấy sợi dây trang trí hoạt hình đáng yêu.
Cô che miệng nhịn cười, không dám nhìn thẳng người đàn ông chẳng ra sao ở bên cạnh.
Thật ra, hôm nay trông anh rất tuấn tú!
Ngũ quan như tạc, dáng người khỏe đẹp, tạo hình vô cùng nhẹ nhàng thoải mái, lại đặc biệt chững chạc, khiến anh đi tới đâu cũng tỏa ra ánh sáng chói mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
