Sau đó Hứa Cảnh lại nhìn thấy Hứa Yểu thở phào nhẹ nhõm, nghe thấy cô dùng giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng hỏi: "Chỉ một người thôi sao?"
Hứa Cảnh nhìn chằm chằm bộ dáng thở phào nhẹ nhõm của Hứa Yểu, kinh ngạc đến nỗi trong đầu đều là dấu chấm hỏi
Cái gì gọi là chỉ một người?
Cô ấy muốn bao nhiêu người chứ?
Hứa Yểu còn tưởng rằng là điều kiện thừa kế cực kỳ nghiêm khắc gì, kết quả chỉ có như vậy?
Kế thừa trăm tòa nhà của người ông giàu nhất, chỉ cần một đối tượng mà thôi, yêu cầu này quả thực quá đơn giản!
Đối tượng không có một tá, cô cầm số tiền này cũng thấy áy náy.
Hứa Yểu cười rộ lên với Hứa Cảnh đang bị chấn động, không chút chột dạ nói: "Vị hôn phụ mà ông nội chọn nhất định là rất tốt, em rất yên tâm."
"Em cũng đã gặp qua người đó, chính là người dùng cơm cùng anh tối hôm qua" Hứa Cảnh mới tương nhận cùng Hứa Yểu, anh còn chưa nắm bắt chính xác tính cách của em gái, sợ cô là cô gái sẽ giấu tâm tư trong lòng, liền nói: "Yểu Yểu, không cần bởi vì điều kiện di chúc của ông nội mà oan ức chính mình."
Hứa Yểu đáp như đinh đóng cột: "Không, không oan ức."
Cô cũng không cảm thấy oan ức chút nào, thậm chí còn có chút muốn cười.
Đêm qua Hứa Yểu chạy tới lầu bốn Phẩm Tiên Các để tương nhận với anh trai Hứa Cảnh giàu nhất, quả thật đã nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi cùng dùng cơm, âu phục giày da, dung nhan tuấn lãng, hình như lúc tự giới thiệu đã nói… Quý Chính Khanh?
Nhưng lúc đó toàn bộ lực chú ý của Hứa Yểu đều đặt ở việc tương nhận với anh trai, không để ý đến người bạn tốt của anh trai mình lắm.
Một công cụ hình người để kế thừa di sản.
Chiếc xe sang trọng màu đen thoải mái lái vào trong một biệt thự nhỏ, trợ lý ngồi ở ghế lái phụ vẫn luôn không lên tiếng quay đầu mỉm cười nói: "Tiên sinh, tiểu thư, đến rồi."
Tiến vào chính sảnh, Hứa Yểu liếc mắt một cái liền nhìn thấy ảnh chụp gia đình đặt trên bàn gỗ dài, bên trong là một phu nhân trẻ tuổi ôm ấu nữ tươi cười dịu dàng, nét mặt có chút tương tự với Hứa Yểu.
Hứa Cảnh cầm lấy khung ảnh, hồi tưởng về lúc nhỏ: "Lúc em còn rất nhỏ đã mất tích, trong ký ức cha mẹ vẫn luôn cãi vã, hai người bọn họ sớm rời thế gian, đây là ảnh gia đình duy nhất của cả nhà chúng ta.
Hứa Yểu nhớ rõ trong sách có nói cha mẹ cô là vì tìm kiếm cô mà đã qua đời trong lần tai nạn máy bay rất nhiều năm trước, trong lòng cô cảm khái, đưa cho Hứa Cảnh một túi văn kiện trong suốt đã sớm chuẩn bị.
Hứa Cảnh lấy ra vài tấm ảnh cũ từ bên trong , bên trong còn kẹp ảnh tốt nghiệp tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông của Hứa Yểu, cùng với mấy tấm ảnh sinh hoạt.
Có thể vì vẻ ngoài quá xinh đẹp, Hứa Yểu vẫn luôn đứng ở vị trí trung tâm trong ảnh tốt nghiệp, mặc đồng phục xanh trắng đan xen, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, vừa vặn đứng ở phía sau các giáo viên, thanh xuân xinh đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)