"Không cần, để tôi tự xem."
Hứa Yểu bắt đầu đọc từng đồng hồ nước, để nhìn rõ hơn chút, cô chỉ có thể cúi người xuống, chẳng mấy chốc cô đã cảm thấy hơi mỏi.
Bỗng Hứa Yểu cảm thấy chuyện thu tiền thuê nhà này cũng có vẻ khá khó khăn…
Đúng lúc này, dưới ánh đèn pin có một đôi mắt lạ lùng lóe lên, giây tiếp theo lại có một con chuột đen nhảy ra khỏi hộp đồng hồ nước.
Lục Dã lao tới, một chân giẫm lên đuôi chuột khiến con chuột kêu lên đau đớn, thay vì tỏ ra thương xót, Lục Dã lại duỗi chân còn lại ra gần như là muốn dẫm nát đầu con chuột, còn có thể nghe rõ tiếng gãy xương răng rắc vang lên, dưới giày da toàn là máu.
Bất ngờ Lục Dã phản ứng lại, vô thức mà nhìn qua Hứa Yểu.
Hứa Yểu sờ cằm nhìn "hiện trường vụ án" rồi thở dài: "Con này chắc chừng một kg? Béo thật đấy."
Chuột ở miền Nam to như con gián, to đến không tưởng tượng nổi.
Xem đồng hồ nước xong, lại bước lên cầu thang lên tầng 2 để xem đồng hồ điện, còn phải gõ cửa từng nhà để coi đồ hồ gas.
Tiểu Lục rất đau lòng: [Ký chủ, như vậy có vất vả lắm không? Về hưu làm bà chủ cho thuê cũng mệt quá đi]
Hứa Yểu cũng cảm thấy như vậy.
Lý Cường nhìn Hứa Yểu đỡ eo, lập tức rất đúng lúc nói: "Bà chủ, tôi thấy vẫn cứ như cũ đi, cho tôi thuê hết, tôi sẽ chuyển thẳng tiền cho cô."
Hắn không ngại chuyện xem đồng hồ vất vả! Để hắn làm đi!
Thôn Thành Trung khác với khu dân cư cao cấp, ở thôn Thành Trung, phải tự mình đi coi đồng hồ điện nước chứ không giống như khu dân cư cao cấp, chỉ cần nói với người quản lý tài sản và yêu cầu người thuê chuyển tiền qua WeChat là được, thậm chí còn không cần phải gặp mặt.
Lý Cường chắc chắn Hứa Yểu không thể nào đi coi đồng hồ từng nhà như thế này!
Hứa Yểu nhìn Lục Dã, thăm dò hỏi: "Nếu không thì anh đi?"
Lục Dã: "…"
Đột nhiên Hứa Yểu cảm thấy mình có hơi quá trớn bắt vệ sĩ của mình đi làm nô lệ, ngẫm nghĩ lại nói: "Để người thuê nhà chụp ảnh đồng hồ điện nước rồi giao qua đây."
Dù đang mang dép lê, Hứa Yểu cũng cảm thấy mệt mỏi khi leo lên tầng sáu để coi đồng hồ.
Lục Dã dứt khoát nói: "Có lẽ có hơi khó khăn."
Nhiều người thuê nhà có thái độ rất tốt, nghe tin phải đóng tiền nhà là chuyển tiền ngay không nói một lời, nhưng kêu người ta đi chụp đồ hồ thì có mấy ai vui vẻ.
Lý Cường cũng nhịn cười không nói gì.
Hứa Yểu mỉm cười nói: "Chuyện này không đơn giản sao?"
*
Một chiếc bàn dài bày trước bồn hoa trong thôn Thành Trung, phía trên chiếc bàn dài là một chiếc dù lớn để che nắng, Hứa Yểu đang ngồi dưới đó tận hưởng làn gió mát dễ chịu.
Trên bàn dài có một mã thanh toán.
Dì trung niên nhìn họ một lúc rồi hỏi với vẻ không tin lắm: "Vừa rồi cậu trai này gõ cửa nói chúng tôi đóng tiền thuê nhà là có thể cho chúng tôi phiếu giảm giá của siêu thị Phúc Hối thật sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

