Ba người đi về hướng nhà hàng, Hứa Cảnh nhớ tới vừa rồi lúc anh ở thư phòng đã bớt chút thời gian đọc xem mạng xã hội, có vài cư dân mạng có lời nói rất kịch liệt về Hứa Yểu, Hứa Cảnh đọc mà cau mày, khiến cho anh quả thực lo lắng cho an toàn của cô em gái rấy vất vả mới tìm được trở về này.
Hứa Cảnh nhìn Lục Dã yên lặng đi theo phía sau, bỗng nhiên nói với Hứa Yểu: "Yểu Yểu, sau này để Lục Dã bảo vệ an toàn cho em, anh rất an tâm với thân thủ của anh ta."
Hứa Cảnh lại sợ Hứa Yểu không quen có người đi theo mình, lại trấn an nói: "Yểu Yểu, Lục Dã biết chừng mực, em không cần quá để ý."
Thật sự là đang buồn ngủ thì có người đưa gối tới!
Quá tốt!
Hứa Yểu ngó lại Lục Dã một mét chín, so với Hứa Cảnh còn cao hơn mấy cm, cảm giác an toàn mười phần, không hổ là giá trị vũ lực đứng đầu toàn tiểu thuyết, nhưng cô cũng không phải là loại sếp bắt được một con dê liền nhổ trụi lông, dù sao cũng phải cho người ta nghỉ ngơi đúng không?
"Không không không, em không ngại!" Không chỉ không ngại, Hứa Yểu còn hết sức chờ mong hỏi Lục Dã:" Anh ó biết có thể thuê đội bảo vệ cao cấp ở chỗ nào không? Giúp tôi thuê mấy chục người trước."
Lục Dã banh mặt, như bị chấn động mạnh.
Mà Hứa Cảnh cũng không khá hơn chút nào, trong đầu đều là - -
Hứa Yểu tính toán sẽ dọn vào khu dân cứ số 1 Hải Thành, Hứa Cảnh an bài tài xế đưa cô trở về, xe còn đi trên đường nhưng điện thoại di động của Hứa Yểu lại rung lên, là người bạn cùng phòng khác tên Khúc Tích.
Hứa Yểu nhìn thấy cái tên này, trong ánh mắt có chút thương tiếc.
Theo như trong tiểu thuyết thì Khúc Tích thuộc tầng lớp lao động bình thường, bị công ty lòng dạ hiểm độc cự tuyệt, lại chậm trễ 10 năm thanh xuân của cô, lúc 30 tuổi rốt cục có được cơ hội thử vai quý giá, quyết định lên Bắc Kinh theo đuổi giấc mộng lần cuối cùng, lại chết ở trong tầng hầm nhà trọ.
"Yểu Yểu, đã xảy ra chuyện gì vậy, tôi mới thử vai trở về đã thấy cô rời khỏi nhóm rồi! Cô đừng hành động theo cảm tính!" Khúc Tích sợ Hứa Yểu suy sụp tinh thần, nói cẩn thận từng li từng tí, "Hay là chúng ta cùng đi du lịch hai ngày giải sầu?"
Hứa Yểu không trả lời, mà chỉ kể lại chuyện Triệu Như Mị đã dọn đi, bảo Khúc Tích cũng thu dọn đồ đạc, lát nữa tới đón cô.
"Được rồi." Khúc Tích đồng ý, lại khuyên Hứa Yểu đừng quá để tâm chuyện Triệu Như Mị trả phòng.
Triệu Như Mị trả phòng, tiền thuê phòng vốn chia ba giờ lại thành chia đôi khiến cô và Hứa Yểu có chút quá sức, Khúc Tích suy đoán Hứa Yểu đã tìm được phòng mới.
Hai người bọn họ cùng thuê chung một căn hộ nhỏ cũng không tệ.
Hứa Yểu bảo tài xế lái xe đến khu chung cư đón Khúc Tích. Khúc Tích có khuôn mặt ngây thơ, trông rất nhu thuận. Cô bị cận nhẹ, đẩy vali đứng ở cửa tiểu khu. Thẳng đến khi chiếc xe sang trọng màu đen kia tới gần cô mới híp mắt nhìn rõ biển số xe, trong nháy mắt bị dọa đến không dám nhúc nhích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

