Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kế Hoạch Giả Làm Bạn Gái Nam Thần Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

- "Không hiểu, sao lần này lại thừa nhận? Trước đây bao nhiêu lần dính tin đồn với các nữ minh tinh khác mà không thấy thừa nhận gì cả?"

Tôi hơi sững sờ, bấm vào bình luận cuối và đọc thêm những phản hồi khác.

- "Chỉ có thể chứng tỏ lần này là thật."

- "Mấy lần trước đều là nữ phía bên kia cố tình làm lớn chuyện. Tôi đoán lần này chính chủ ghen nên cố ý lên livestream để tuyên bố chủ quyền."

- "Hu hu CP của tôi với Phương Yến Lương và Nguyễn Hà thế là toang rồi!"

Sau khi lướt một hồi, tôi đóng Weibo lại, thầm thở dài về trí tưởng tượng phong phú của cư dân mạng.

Cô bạn thân cũng không hiểu chuyện này, cô ấy hỏi: “Không phải bảo bị hack sao? Sao lại thành bạn trai bạn gái rồi? Cậu giấu tớ lén lút hẹn hò với Phương Yến Lương đúng không?”

Tôi thở dài: “Tớ ký hợp đồng rồi, nói bậy là vi phạm hợp đồng đấy.”

Cô ấy lập tức đoán ra: “Là giả làm tình nhân đúng không? Quả là chiêu trò tinh vi đấy.”

Tôi thắc mắc: “Ý cậu là sao?”

“Là Phương Yến Lương đấy. Nhìn cái ghi chú đi, rõ ràng là anh ấy cũng thầm thích cậu.”

Tôi kinh ngạc: “Cậu đúng là giỏi tưởng tượng!”

Từ hồi cấp ba, tôi đã thầm thích Phương Yến Lương, tận mắt chứng kiến anh ấy từ một nam thần học đường trở thành một ngôi sao hạng A nổi tiếng.

Nếu nói nam thần học đường đã là điều xa tầm với thì ngôi sao nổi tiếng khắp nơi giống như một ngôi sao ở trên trời, tôi mãi mãi không thể chạm tới.

Tôi chỉ có thể chôn giấu tình cảm này trong lòng, đến mức không dám nói ra.

Dù sao thì nó cũng giống như một giấc mộng hão huyền.

Cô bạn thân quả quyết: “Đợi mà xem!”

Tôi nghi ngờ chớp mắt nhìn cô ấy.

Bỗng cô ấy chuyển chủ đề: “Vậy chuyện bị hack tài khoản, cậu tính xử lý thế nào?”

“Tớ đã trả tiền lại rồi, không định báo cảnh sát, lỡ bắt được tên lừa đảo, chuyện này lại càng lộ ra.”

“Ừ,” cô ấy lại quay lại vấn đề chính, “Cảm giác làm bạn gái của Phương Yến Lương thế nào?”

Tôi theo phản xạ liền phản bác: “Tớ không phải bạn gái anh ấy.”

“Cưng à, cậu đang phủ nhận điều gì thế? Cậu bây giờ chính là bạn gái của anh ấy!”

Cô ấy nói đầy chân thành: “Ông trời đã ném bánh ngay trước mặt cậu rồi, Nguyệt Lão cũng dùng dây thép buộc cậu và anh ấy lại với nhau rồi, nếu cậu còn không nắm lấy cơ hội này, tớ sẽ coi thường cậu đấy.”

“Nhưng tớ...”

Cô ấy cắt ngang: “Cậu rất xuất sắc, xứng với anh ấy. Tin tớ đi, cậu là bảo bối quý nhất thế giới.”

Tôi hít một hơi thật sâu, quyết tâm nói: “Ừ, tớ sẽ cố gắng!”

Việc đầu tiên khi tôi và Phương Yến Lương giả làm người yêu là diễn cảnh tình cảm ở bãi đỗ xe dưới hầm nhà anh ấy.

Vì sau khi công khai, có vô số tin đồn trên mạng, thậm chí có cả các đội ngũ chuyên nghiệp phân tích sự kiện công khai lần đầu của anh ấy. Để tránh gây ra ảnh hưởng lớn hơn, Phan Chu quyết định dùng bằng chứng để đáp trả.

Cô ấy đã tiết lộ tin cho cánh săn ảnh.

Việc của tôi và Phương Yến Lương là đóng vai một cặp đôi đang yêu, chụp vài bức ảnh thân mật là xong.

Hôm đó, Phương Yến Lương đến nhà đón tôi.

Anh ấy đội mũ lưỡi trai màu đen, mặc áo thun trắng trơn và quần jean màu nhạt, trang phục đơn giản nhưng lại tôn lên vóc dáng hoàn hảo của anh ấy, mang một vẻ đẹp vừa giản dị lại vừa sang trọng.

Tôi kéo kéo chiếc váy thun của mình, hỏi: “Thế này ổn chứ?”

Chị Phan Chu đã dặn trước là ăn mặc bình thường, không cần trang điểm cầu kỳ.

Anh ấy nhìn tôi vài giây, đánh giá ngắn gọn: “Rất đẹp.”

Tôi ngượng ngùng mím môi, theo anh ấy lên xe.

Chiếc xe lao vun vút về phía nhà của Phương Yến Lương.

Suốt quãng đường tôi vô cùng căng thẳng, cho đến khi chúng tôi đến bãi đỗ xe dưới hầm, cảm xúc hồi hộp của tôi mới dâng lên đỉnh điểm, thậm chí tôi còn không dám xuống xe.

Bàn tay ấm áp của Phương Yến Lương bất ngờ vỗ nhẹ lên tay tôi đang đặt trên đầu gối.

Anh nói: “Em chỉ đến nhà tôi làm khách, đừng suy nghĩ nhiều.”

Tôi gật đầu thật mạnh.

Sau khi xuống xe, tôi dựa vào bên cạnh xe, đợi Phương Yến Lương lấy thực phẩm đã chuẩn bị sẵn từ cốp xe.

Đây cũng là những đạo cụ đã được sắp đặt trước, để những bức ảnh chụp ra trông có vẻ gần gũi, đời thường hơn.

Phương Yến Lương xách túi đồ bằng một tay, bước đến trước mặt tôi, nhìn tôi vài giây rồi bất chợt thở dài: “Sao không đeo khẩu trang vào?”

Nói xong, anh ấy đội chiếc mũ mình đang đội lên đầu tôi.

Trong khoảnh khắc đó, chiếc mũ mang theo hơi ấm và mùi hương của anh ấy bao trùm lấy tôi, khiến đầu óc tôi quay cuồng.

Anh nắm lấy tay tôi, khẽ nói: “Khẩu trang tôi dùng rồi, nên không đưa em được.”

Tôi bị anh ấy kéo đi, trong đầu vẫn còn mơ hồ.

Đã bắt đầu rồi sao?

Sao anh ấy nhập vai nhanh vậy chứ.

Nhưng phải công nhận, anh ấy đúng là diễn xuất giỏi, không hổ danh là ảnh đế nhiều lần đoạt giải.

Những nữ diễn viên từng diễn chung với anh ấy làm sao có thể không động lòng được chứ, chỉ mới vài phút mà tôi đã cảm thấy mình sắp bùng nổ rồi.

Bãi đỗ xe vô cùng yên tĩnh, dường như tôi có thể nghe thấy tiếng những chiếc máy ảnh đang bấm lia lịa.

Tôi thầm nghĩ, dây giày này tuột thật đúng lúc.

Buộc xong dây giày, Phương Yến Lương đứng dậy, mắt anh cười rộ lên nhìn tôi: “Sao giống con nít vậy, may mà chưa té.”

Tôi phải đưa tay lên che lấy trái tim đang đập loạn nhịp.

Quãng đường khó khăn cuối cùng cũng trôi qua, tôi theo anh ấy bước vào nhà.

Nhà của Phương Yến Lương rất lớn, phòng khách cũng nhiều. Tìm một phòng ngủ qua đêm ở đây cũng chẳng khác gì ngủ trong phòng mình.

Tôi cố gắng nghĩ như vậy, nhưng lại không thể ngừng suy nghĩ miên man.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc