Chương Trì đang làm thú nhồi bông hình thỏ.
Đây là lần đầu tiên cô làm loại thú bông này. Video hướng dẫn nói rằng đây là một trong những mẫu bán chạy nhất hiện nay, mắt nó to và sáng, đỏ rực như hai viên hồng ngọc, miệng nó chúm chím cong cong, tựa như hai quả anh đào ép sát vào nhau.
Chương Trì cảm thấy mình đã mắc phải chứng PTSD với màu đỏ.
Những thứ màu đỏ cứ liên tục khiến tâm trí cô lóe lên những hình ảnh về cảnh chém giết vừa rồi.
Cô quyết định nghĩ sang chuyện khác để đánh lạc hướng sự chú ý của bản thân.
Nhưng thất bại.
Cứ như bị lên dây cót, não bộ bắt ép cô phải liên tục nhớ lại cảnh tượng đó, dường như bắt cô phải chắp nối rõ ràng từng chi tiết ngọn ngành một hai ba bốn, thì mới chịu buông tha để cô trở lại trạng thái bình thường.
Sau mỗi cơn khủng hoảng đều như vậy cả.
Rất bình thường.
Có điều, khoảng thời gian hứng chịu di chứng này quả thực vô cùng khó nhằn.
Chương Trì quyết định mượn tình huống vừa rồi để xâu chuỗi lại những điểm dị thường trên cơ thể mình.
Thứ nhất, cô có khả năng điều khiển kim loại. Thứ hai, sức mạnh của cô vô cùng lớn. Thứ ba, cô có khả năng tái sinh máu thịt. Hay nói chính xác hơn, đó phải là năng lực phục hồi. Sự phục hồi của cô không chỉ diễn ra ở những bộ phận bị thương, mà bao gồm cả trạng thái tinh thần của toàn bộ cơ thể, thậm chí là cả dạ dày —— mỗi lần hấp thu được năng lượng, cô đều có cảm giác no bụng.
Cả hai khả năng này đều có thể được nâng cấp thông qua việc hấp thu năng lượng từ những kẻ đang cận kề cái chết.
Sau khi giết Chu Kha, khả năng thao túng cánh tay cơ khí của cô đã tăng lên rõ rệt so với lần trước. Sự thăng cấp này được thể hiện rõ qua việc thời gian phát huy tác dụng được rút ngắn, phản ứng tỏa nhiệt (đốt cháy) giảm đi, cũng như thời gian duy trì kiểm soát được kéo dài.
Còn về khả năng phục hồi của cơ thể...
Chương Trì đưa tay sờ lên vị trí vừa bị đâm ở vùng bụng trái, vết thương đã đóng vảy, lớp vảy không dày, nhưng vẫn còn cảm giác đau nhức. Từ lần đầu tiên hấp thu năng lượng của Chu Kha, cho đến lần cuối cùng hấp thu năng lượng của Bạch Sa, vết "trọng thương" này của cô đã có chuyển biến tốt rệt. Trong đó, nguồn năng lượng Bạch Sa cung cấp là hữu hiệu nhất.
Còn ở những vị trí bị thương nhẹ khác, vết thương đã hoàn toàn biến mất, lấy tay ấn vào cũng không thấy đau nữa.
Nói cách khác, năng lượng tỷ lệ thuận với mức độ tu bổ cơ thể. Thân thể cô lúc này giống như một mặt phẳng có vài cái hố lõm sâu cạn khác nhau. Khi rót nước đều vào từng cái hố, hố cạn sẽ nhanh chóng được lấp đầy —— đồng nghĩa với việc vết thương lành lặn hoàn hảo. Nhưng hố sâu thì chỉ mới được lấp đầy một nửa —— thế nên cần phải chờ đợt năng lượng tiếp theo bổ sung vào, hoặc phải cần thời gian để cơ thể tự chữa lành dựa trên nền tảng đó.
Về phần giới hạn trong việc hấp thu năng lượng ——
Thứ nhất, dù không phải là kẻ do chính tay cô giết chết, cô vẫn có thể hấp thu năng lượng từ họ. Điểm này đã được minh chứng qua cái xác 444 bị đá đè chết trong hầm mỏ và Vệ Khải.
Thứ hai, việc hấp thu năng lượng có một phạm vi nhất định. Ở đây tuần nào cũng có người chết, nhưng cô không thể hút được năng lượng của tất cả mọi người. Khoảng cách bắt buộc phải đủ gần, nhưng giới hạn của khoảng cách đó nằm ở đâu thì tạm thời cô chưa biết —— có lẽ sau này có thể thử nghiệm xem sao.
Nhoáng cái đã đến giờ tan tầm.
Chương Trì bước đi rất nhanh.
Cô chợt nhận ra lệnh giết cô không phải do Đại Pháp Quan ban xuống, mà là hành động bộc phát cá nhân của Vệ Khải —— nếu đó là kế hoạch đã được người của Đại Pháp Quan bàn bạc kỹ lưỡng, thì ngay khoảnh khắc cô bước ra khỏi nhà vệ sinh, bọn chúng đáng lẽ phải biết Vệ Khải đã chết rồi mới phải.
Thế nhưng trong đám người nhìn cô ban nãy —— ánh mắt của hầu hết bọn chúng đều lộ rõ vẻ hoang mang, khó hiểu.
Người của Đại Pháp Quan không hề tỏ ra phẫn nộ.
Là bởi vì bọn chúng chưa biết Vệ Khải đã bỏ mạng trong nhà vệ sinh.
Nhưng bây giờ thì chúng sắp biết đến nơi rồi.
Đã rất lâu Vệ Khải và Bạch Sa không quay lại chỗ ngồi. Nếu băng đảng của chúng có quy củ rủ nhau cùng đi ăn cơm, thì bọn chúng có thể sẽ đứng đợi, đợi không được thì sẽ mò vào nhà vệ sinh hoặc phòng trà nước tìm người. Khả năng cao nhất là, có kẻ trong số chúng ban nãy đã đi vệ sinh... và bọn chúng đã nhìn thấy xác của Vệ Khải cùng Bạch Sa.
Tin tức này sẽ nhanh chóng lan truyền. Trước khi Đại Pháp Quan kịp đưa ra quyết định đối phó với cô thế nào, cô phải mau chóng rời khỏi đây.
Không thể để kẻ khác chiếm lợi thế ra tay trước thêm lần nào nữa.
Chương Trì không đến nhà ăn mà đi thẳng về buồng giam. Việc đầu tiên là cô lôi bốn đoạn lưỡi dao và một chiếc đinh ốc giấu dưới gầm giường ra.
Đêm nay rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện.
Vệ Khải là nhân vật cấp cao của Đại Pháp Quan, dẫu cho hành động của hắn không đại diện cho ý chí của Đại Pháp Quan, nhưng chắc chắn Đại Pháp Quan sẽ báo thù cho hắn.
Đồng hồ trên tường điểm 8:00 tối.
Ba tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Bọn chúng hẳn là đã phát hiện ra xác của Vệ Khải. Việc chúng chưa động thủ, có lẽ là do vẫn đang bàn bạc xem nên xử lý cô thế nào.
"Cốc" "Cốc" "Cốc".
"Cốc" "Cốc".
Có tiếng gõ cửa.
Chương Trì nắm chặt lưỡi dao, áp sát lưng vào tường, nhích từng chút một về phía cửa.
"Cốc" "Cốc" "Cốc".
Chương Trì không mở cửa.
Phía sau cánh cửa vang lên một giọng nói: "Tôi đến để giúp cô."
Là Hàn Qua.
"Đừng lo."
"Không phải do Đại Pháp Quan phái tôi tới đâu."
"Chúng ta là bạn mà, phía sau tôi chẳng có ai khác đâu. Cô có thể giết được cả Bạch Sa, chẳng lẽ lại đi sợ tôi sao?"
Âm thanh đều đặn truyền đến từ bên ngoài cánh cửa.
Chương Trì rốt cuộc cũng lên tiếng: "Bạn?"
Hàn Qua đáp với vẻ vô cùng khẳng định: "Bạn."
Chương Trì: "Haha."
"Chu Kha là nội gián của anh cài trong băng Mãnh Hổ. Cậu ta mang dấu xanh lục, dù cho 093 có nới lỏng cảnh giác với cậu ta đến mức nào đi chăng nữa, thì cũng không đời nào dễ dàng bị cậu ta ám toán. Hơn nữa, đám người băng Mãnh Hổ cũng đâu phải lũ ngu, Chu Kha là bạn cùng phòng của hắn, ở cái nơi không có bạn bè mà chỉ có lợi ích này, mấy cái màn kịch trở mặt thành thù bọn chúng còn được xem nhiều hơn bất kỳ ai. Bọn chúng thôi nghi ngờ Chu Kha, là bởi vì bọn chúng phát hiện ra vết thương chí mạng trên cái xác, căn bản không phải là thứ mà Chu Kha có đủ khả năng gây ra."
"Anh đã giúp đỡ Chu Kha, đổi lại cậu ta sẽ cung cấp thông tin cho anh. Thế nên anh mới nắm rõ mọi chuyện của băng Mãnh Hổ như lòng bàn tay."
"Đây là nguồn thông tin của riêng cá nhân anh, chứ không phải của Đại Pháp Quan."
"Việc giết tôi không phải là lệnh của Đại Pháp Quan. Vệ Khải mới đến đây được vài ngày, cái hạng người như hắn làm sao có thể nhanh chóng cấu kết với Chu Kha được?"
"Chuyện này hầu như chẳng mang lại bất kỳ lợi ích nào cho Chu Kha. Sau khi giết tôi, cậu ta rất có khả năng sẽ bị người của Mãnh Hổ phát hiện là nội gián. Số điểm Vệ Khải nhận được chắc cũng chẳng đến phần cậu ta. Lý do duy nhất khiến cậu ta đồng ý là vì bị anh nắm thóp. Giết tôi thì cậu ta chỉ có NGUY CƠ bị Mãnh Hổ phát hiện, nhưng nếu không giết, một khi anh tiết lộ chuyện cậu ta hãm hại tôi cho Mãnh Hổ biết, thì cái chết của hai tên dấu đỏ kia cũng sẽ bị gán hết lên đầu cậu ta."
"Anh chính là kẻ giật dây, và cũng là kẻ thứ tư muốn lấy mạng tôi."
Chương Trì dừng lại một chút, giọng nói đột ngột trầm xuống ——
"Hoặc là, người anh muốn giết không phải là tôi. Mà là Vệ Khải và Bạch Sa."
Hàn Qua đứng bên ngoài cửa, im lặng không biết bao lâu, cuối cùng mới lên tiếng: "Vậy thì bây giờ, cô đã nắm thóp được tôi rồi, chúng ta càng nên hợp tác với nhau hơn."
"Người của Đại Pháp Quan chuẩn bị hành động vào ngày mai." Hàn Qua ngồi trên chiếc ghế trước bàn trong phòng Chương Trì, phải hơi ngẩng đầu lên mới có thể chạm mắt với cô đang đứng cạnh —— đây là yêu cầu của cô, bởi vì nếu xảy ra ẩu đả, người ngồi trên ghế bao giờ cũng phản ứng chậm hơn người đang đứng một nhịp. "Bọn chúng phân tích ra cô thường hay đến ba chỗ: hầm mỏ, xưởng dệt và thư viện. Tuần này, cô hầu như không hề bén mảng đến hầm mỏ. Thế nên chúng sẽ bố trí ít người ở hầm mỏ hơn, phần lớn lực lượng đều được dồn vào xưởng dệt và thư viện."
"Ở xưởng dệt chỉ có ba chỗ có thể ra tay: nhà vệ sinh, phòng trà nước, và con đường dẫn đến nhà ăn. Khu vực sảnh chính của xưởng không được phép đánh nhau, cộng thêm việc camera ghi hình lại có thể bị trừ điểm, nên bọn chúng định thay phiên nhau mai phục sẵn trong nhà vệ sinh."
"Kẻ ngồi ở góc khuất gần hành lang dẫn đến nhà vệ sinh và phòng trà nước nhất chắc chắn là người của chúng. Một khi chúng nghe thấy động tĩnh gì trong nhà vệ sinh rồi phát tín hiệu, toàn bộ phạm nhân của băng đảng đang làm việc trong xưởng sẽ đồng loạt xuất kích."
Chương Trì ngắt lời: "Toàn bộ á?"
Hàn Qua: "Chắc khoảng chục người gì đó. Đây không còn là nhiệm vụ treo thưởng nữa. Không có chuyện đứa nào nhận đơn thì đứa nấy làm."
Hắn nói tiếp: "Không gian trong nhà vệ sinh và phòng trà nước đều quá chật hẹp, nếu bị mười mấy tên quây lại thì rất khó thoát thân. Thế nên, tốt nhất là cô đừng đi vệ sinh hay lấy nước trong giờ làm việc."
"Nếu trong giờ làm cô giữ cảnh giác cao độ, bọn chúng biết không có cơ hội ra tay ở khu vực làm việc, sẽ bắt đầu mai phục ở rải rác các điểm. Điều này lại rất có lợi cho cô."
"Vì ở mỗi điểm mai phục sẽ không có quá nhiều người —— mười mấy tên tụ tập lại một chỗ thì cô chắc chắn sẽ phát hiện ra ngay lập tức. Cô có thể bẻ gãy từng nhóm một."
Hàn Qua liếc nhìn dấu đỏ trên tay Chương Trì, nói tiếp: "Tốt nhất là cô nên giết thêm vài tên dấu đỏ nữa."
"Với thực lực của cô, giết dấu đỏ không thành vấn đề." Không biết Hàn Qua chợt nghĩ đến điều gì mà những ngón tay hắn bắt đầu run rẩy, "Dấu đỏ mang lại số điểm cao hơn. Nguyên nhân dấu đỏ ở đây có sức răn đe lớn là vì mỗi người chỉ có một huy hiệu, cho nên những kẻ yếu đuối đều bị cô lập, bọn chúng sẽ không hành động cùng nhau."
"Nhưng thực tế, ngay cả khi có năm tên mang dấu xanh lục cũng có khả năng từ từ mài mòn sinh lực của một tên dấu đỏ cho đến chết. Nguồn nhân lực từ thành phố Tam Kim sẽ không ngừng đổ về đây bổ sung cho Đại Pháp Quan. Cô không thể nào dây dưa mãi với bọn chúng được. Lựa chọn tốt nhất của cô là ra tù ngay trong tuần này."
Nghe thấy hai chữ "ra tù", Chương Trì khẽ nheo mắt lại.
"Dấu đỏ cần 5000 điểm để ra tù, cô ít nhất phải giết thêm ba tên dấu đỏ nữa." Hàn Qua chần chừ một chút rồi nói, "321 và 221 là hai tên dấu đỏ thực lực yếu nhất của Đại Pháp Quan. Nhưng cô cũng không nhất thiết phải giết người của Đại Pháp Quan. Bên băng Mãnh Hổ cũng có một tên thực lực hạng bét. Tất nhiên, ý tôi không phải là cô yếu kém. Chỉ là đằng nào cũng từng ấy điểm, sao phải đâm đầu vào mấy chỗ khó xơi làm gì?"
Chương Trì cười khẩy: "Anh bày trò bày tỏ lòng trung thành với Đại Pháp Quan lúc này, e là quá muộn rồi chăng?"
Hàn Qua tỏ vẻ vô cùng điềm tĩnh đáp: "Tôi chỉ đang nói sự thật thôi."
Chương Trì buông tay đang chống vào tường ra, đi một vòng quanh Hàn Qua đang ngồi giữa phòng, rồi khoanh tay lại: "Giết bất kỳ một cái dấu đỏ nào cũng được 1000 điểm, vậy chẳng phải tôi..."
Một tia sáng trắng nhờ nhợt lóe lên giữa không trung. Chớp mắt, Hàn Qua phát hiện một cây kim dài nhọn hoắt đã kề sát yết hầu mình. Mũi kim cực kỳ sắc bén, dường như chỉ cần khẽ dùng lực một chút, là có thể đâm xuyên qua cổ hắn dễ dàng như xuyên qua một tấm xốp.
"Cũng có thể giết anh đúng không?"
Hàn Qua thở dốc đầy căng thẳng: "Cô sẽ không giết tôi đâu."
Chương Trì nhướng mày: "Tại sao?"
Hàn Qua: "Chúng ta là bạn."
Chương Trì: "..."
Hàn Qua vừa cố gắng ngửa cổ lùi ra sau vừa nói: "Giữ tôi lại, sẽ có lợi cho cô hơn là giết chết tôi."
Chương Trì: "Anh dám phản bội cả Đại Pháp Quan, thì làm sao tôi biết anh có phản bội tôi hay không?"
Hàn Qua: "Vì cô đã nắm thóp được tôi."
Chương Trì hơi cau mày.
Hàn Qua: "Đại Pháp Quan thì không."
Hắn vô cùng miễn cưỡng nói tiếp: "Đại Pháp Quan sẽ không bao giờ dung thứ cho kẻ phản bội. Nếu bọn chúng biết tôi đã giăng bẫy giết Vệ Khải, bọn chúng tuyệt đối sẽ không tha cho tôi." Nói đến đây, hơi thở của hắn trở nên dồn dập hơn, "Thủ đoạn xử lý kẻ phản bội của Đại Pháp Quan, vô cùng... tàn nhẫn."
Chương Trì từ từ hạ cây kim dài xuống: "Quả nhiên người anh muốn giết là Vệ Khải." Cô lại hỏi tiếp: "Tại sao anh lại muốn giết hắn?"
Hàn Qua đáp: "Vì hắn quá phiền phức. Ăn nói lại vô cùng khó nghe."
Chương Trì lại chĩa thẳng mũi kim vào cổ Hàn Qua: "Nói dối cũng có khả năng bị tôi giết đấy."
Một kẻ mưu mô xảo quyệt, sẵn sàng cúi đầu nhẫn nhục trước mặt cô vì lợi ích như Hàn Qua, thì không đời nào lại đi mạo hiểm lớn đến thế để giết một người chỉ vì ghét thái độ của hắn ta.
"Bởi vì một củ cải một cái hố." Hàn Qua ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Chương Trì, "Hắn ngồi chễm chệ ở vị trí cấp cao rồi, thì tôi còn biết làm cái gì nữa?"
Chương Trì: "Anh..."
Hàn Qua: "Đại Pháp Quan được chia làm hai phe. Vệ Khải thuộc một phe, lão đại ở đây thuộc một phe khác. Đợi Vệ Khải ra ngoài, hắn sẽ trở thành nhân vật cấp cao của phe bên kia."
"Nhưng nếu hắn không ra được, vị trí cấp cao của phe đó sẽ được chọn từ những người mang dấu đỏ."
Vệ Khải chỉ mang dấu xanh lam, nói cách khác...
"Hắn được đặc cách nhảy cóc à?"
Chương Trì kề chiếc đinh ốc nhọn sát vào da hắn: "Nói dối là bị tôi giết đấy."
Hàn Qua nhắm nghiền mắt lại như thể đầu hàng: "Hai người."
Chương Trì cười lạnh: "Cho nên anh bảo tôi đi giết dấu đỏ, thực chất chỉ là muốn mượn tay tôi trừ khử đối thủ cạnh tranh của anh chứ gì?"
Hàn Qua: "..."
Chương Trì: "321 hay là 221?"
Hàn Qua: "...221."
Hàn Qua rất nhanh chóng vớt vát bổ sung thêm: "Nhưng những gì tôi nói trước đó đều là thật. Với thực lực của cô, giết dấu đỏ vừa nhanh vừa an toàn. Điểm của dấu xanh lục và xanh lam quá thấp."
Chương Trì: "An toàn?"
Hàn Qua: "An toàn có nghĩa là, càng ra khỏi đây sớm thì càng an toàn."
Chương Trì: "Tôi lại thấy cái hạng người lắm mưu nhiều kế như anh, giết đi mới là an toàn nhất."
Hàn Qua vội vàng rụt cổ về phía sau, mặt mũi nhăn nhúm méo xệch hệt như chiếc giẻ lau vừa vắt kiệt nước: "Giết tôi rồi, cô tuyệt đối sẽ hối hận. Nếu tôi lên làm cấp cao, đối với cô tuyệt đối lợi nhiều hơn hại."
Chương Trì: "Ồ?"
Hàn Qua: "Lệnh truy sát của Đại Pháp Quan tuyệt đối không chỉ giới hạn trong Trại Cải tạo đâu."
Chương Trì: "Ý anh là sao?"
Hàn Qua chỉ vào cây kim nhọn trong tay Chương Trì, méo miệng nói: "Cô có thể cất cái thứ này đi trước được không. Mặt tôi co giật hết cả lên rồi."
Chương Trì miễn cưỡng hạ cây kim ấn xuống vai hắn.
Hàn Qua thở phào một hơi thật dài, nói: "Trước đây tôi đã nói với cô rồi. Lệnh truy sát của Đại Pháp Quan không bao giờ rút lại. Bất kể kẻ đó có trốn đến chân trời góc bể, chỉ cần một ngày còn chưa chết, người của Đại Pháp Quan sẽ không bao giờ ngừng truy sát."
"Cô rời khỏi Trại Cải tạo rồi thì sẽ đi đâu? Bên ngoài chính là Đảo Rác. Ở Đảo Rác cũng có người của Đại Pháp Quan."
"Kiểu gì cũng sẽ có người của Đại Pháp Quan từ đây ra ngoài báo tin. Cô đã có tên trong sổ đen rồi."
Chương Trì trầm mặc chốc lát, hỏi: "Vậy thì anh có tác dụng gì?"
Hàn Qua thở hổn hển bật cười: "Tôi có thể mật báo cho cô."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

