Cô không quẹt con dấu xanh lục đó.
Bởi vì ở đây chẳng có ai làm chứng cho việc 444 không phải do cô giết.
Biết đâu trong vòng tay có cài cắm hệ thống khỉ gió gì đấy, một khi cô quẹt thẻ vào ngày làm việc trong tuần, điểm số sẽ bị trừ đi 300. Hơn nữa, cô chẳng có tí hứng thú nào với việc viết bản kiểm điểm. Tốt nhất là cô đừng bao giờ bước chân vào tòa nhà hành chính đó thêm lần nào nữa.
Cô lập tức chạy thẳng ra khỏi hầm, báo cho cai ngục biết có người chết ở bên trong —— cô đã bị quá nhiều người nhìn thấy rồi, nếu để bọn họ tố cáo trước, cô sẽ đánh mất cơ hội thanh minh cho bản thân.
Cô nộp con dấu cho cai ngục. Hắn cầm lấy liếc qua hai cái, rồi móc từ túi áo ra một tờ giấy, yêu cầu Chương Trì cung cấp thời gian, địa điểm, mã số của người chết, sau đó bắt cô ký tên xác nhận.
Ký xong, cai ngục nhét tờ giấy vào túi, lôi một cái máy ra bấm bấm vài cái, rồi thông báo với Chương Trì: "Trừ xong rồi."
Đột nhiên, trên vòng tay của cô hiện lên dãy số -300 điểm.
Chương Trì: "?!"
"Không..."
Cai ngục ngắt lời cô: "Không phải do cô giết à?"
"Kẻ nào ở đây mà chẳng ngụy biện như cô."
Chương Trì: "Anh có thể vào trong khám nghiệm, là do đá rơi trúng đầu hắn mà."
Cai ngục nhún vai: "Đứa nào mà chẳng dựng hiện trường giả kiểu đấy."
Chương Trì: "..."
Chương Trì: "Nhưng tôi..."
Cai ngục trả lại con dấu xanh lục cho Chương Trì: "Nhưng cô chưa quẹt con dấu này chứ gì?" Hắn xòe tay ra, "Thế thì cũng chẳng chứng minh được điều gì sất."
"Đến thư viện viết bản kiểm điểm đi, lấy giấy bút chuyên dụng, trên 1000 chữ."
Cai ngục trả con dấu lại cho cô, đồng thời yêu cầu cô phải nộp bản kiểm điểm lên khu hành chính trước Chủ nhật.
Chương Trì quay lại hầm mỏ lôi cái xác của 444 ra ngoài, dọn sạch sẽ vết máu trong hầm, rồi đẩy xe một mạch đến khu bồn hoa. Lúc này đã là buổi trưa, mưa đã ngớt đi nhiều, mặt trời cũng bắt đầu ló dạng —— thời tiết ở đây luôn nắng mưa thất thường như vậy.
Cô mở "Sổ tay vệ sinh" ra, dựa theo hướng dẫn bên trong mà đào hố chôn lấp cái xác. Đợi đến khi xong xuôi mọi việc thì mưa cũng tạnh hẳn.
Nhìn quanh không có ai, Chương Trì thử nhấc bổng chiếc xe đẩy lên.
Cảm giác nhẹ nhàng hơn hôm qua rất nhiều. Năng lượng vừa "ăn" được ban nãy đã giúp sức mạnh của cô tăng lên.
Nhưng...
Tỷ lệ gia tăng sức mạnh lần này lại không giống hai lần trước.
Ít hơn quá nhiều.
Chương Trì suy đoán có ba khả năng. Thứ nhất, sự gia tăng sức mạnh này có giới hạn chót, không thể tăng lên vô hạn, đồng thời tuân theo quy luật hiệu suất giảm dần: "ngụm" hấp thu đầu tiên là hiệu quả nhất, sau đó sẽ chậm dần lại cho đến khi chạm tới ngưỡng giới hạn.
Thứ hai, mức độ gia tăng sức mạnh có liên quan trực tiếp đến bản thân "cái xác". "Năng lượng" trong cơ thể 444 có thể không bằng hai người trước. Hắn chỉ mang dấu xanh lục, còn hai kẻ trước đều là dấu đỏ.
Thứ ba, là sự kết hợp của cả hai khả năng trên.
Chương Trì ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy suy đoán thứ ba là hợp lý nhất. 113 và 902 đều là dấu đỏ, lượng năng lượng chảy vào cơ thể mà cô cảm nhận được là tương đương nhau. Thế nhưng, sức mạnh tăng lên sau khi cô giết 113 lại không nhiều bằng lần đầu tiên cô giết 902. Nó đã bị thuyên giảm.
"Ầm ầm ầm" ——
Một chiếc xe tải hạng nặng chạy qua cổng lớn, dừng lại ở khoảng sân trống giữa nhà giam. Lúc này là 4 giờ chiều, tất cả phạm nhân đều đang đi lao động, tòa nhà giam vắng tanh vắng ngắt.
Vô cùng tĩnh lặng.
Mọi âm thanh dường như đều bị phóng đại lên.
"Két ——" Phanh tay được kéo căng, ngay sau đó là tiếng bốt da dẫm xuống đất, "Cộc", "cộc", "cộc", vang vọng nhịp nhàng khắp sảnh tầng một của nhà giam.
Hai tên cai ngục xuống xe trước, vòng ra sau đuôi xe mở ổ khóa kim loại. "Két... két", hai tấm ván kim loại ở hai bên trái phải được kéo ra. Đám phạm nhân lũ lượt nhảy xuống như sủi cảo thả vào nồi nước sôi. Tiếng dây xích cọ xát vào nhau vang lên loảng xoảng trong không trung, hòa lẫn với những tiếng bước chân và tiếng thở nặng nhẹ khác nhau, truyền từ phía sau lên trước.
Đợi đến khi toàn bộ phạm nhân đã tập trung ở khoảng sân trống giữa tầng một, hai tên cai ngục lại đóng tấm ván kim loại phía sau lại. Một tên vẫy tay ra hiệu với gã tài xế vẫn luôn ngồi lì trên xe. Gã tài xế gật đầu, rồ ga, "Gầm" một tiếng, chiếc xe lao vọt ra khỏi cổng nhà giam nhanh như đạn pháo.
Cổng lớn của nhà giam từ từ khép lại.
Đám cai ngục đứng chờ cửa đóng kín mít y như khách chờ dọn món, rốt cuộc cũng bắt đầu tháo mũ trùm đầu cho đám phạm nhân.
5 giờ 10 phút chiều, từ cánh cổng bên phải nhà giam, một lượng lớn phạm nhân đi làm về bắt đầu ùa vào.
Đám lính mới đang xếp hàng chụp ảnh từng người một ở tầng một. Kẻ nào được đóng dấu xong thì đứng sang bên trái, kẻ nào chưa chụp thì đứng bên phải. Tổng cộng khoảng hơn trăm người, chia làm hai nửa, mới chụp được chưa tới một nửa.
Chương Trì vừa đẩy xe từ ngoài cửa về, phát hiện ra rất nhiều phạm nhân không đến nhà ăn. Bọn họ chạy lên lầu, nhoài người ra khỏi lan can ở tầng của mình, săm soi quan sát nhóm lính mới này hệt như cái cách bọn họ từng quan sát cô vào ngày đầu tiên cô đến đây.
Chương Trì rảo bước về phía phòng tạp vụ —— cô định cất dụng cụ vệ sinh trước, rồi mới đến nhà ăn. Chờ ăn cơm xong, tối đến sẽ đi dạo quanh xem còn chỗ nào cần dọn dẹp nữa không.
Lúc băng qua dãy hành lang bên trong tầng một, cô nghe thấy đám người xung quanh đang xì xầm bàn tán ——
"Nhanh vậy sao?"
"Chẳng phải ba tháng mới có một đợt à? Lần trước cách đây mới một tuần mà."
"...Đám này là của Cộng hòa Bạch Ngân, tuần trước là người của Đế quốc, khác đợt nhau..."
"Cộng hòa Bạch Ngân... Vậy là người của Đại Pháp Quan lại đến à?"
Trả xe đẩy xong, Chương Trì đi thẳng vào nhà ăn. Trong nhà ăn rất vắng vẻ, chẳng cần phải xếp hàng. Cô lấy một phần cơm, nhanh chóng ăn sạch. Lúc đi ra, cô phát hiện đám lính mới đang chụp ảnh dưới sảnh vẫn chưa đi, còn số người bám lan can hóng hớt thì ngày một đông hơn —— càng lúc càng có nhiều phạm nhân tan làm.
Hàn Qua gật đầu, vươn ngón tay chỉ xuống bên dưới lan can: "Tên mang dấu xanh lam kia, là một nhân vật cấp cao đấy."
Chương Trì nhìn theo hướng tay hắn chỉ, nhưng từ tầng này nhìn xuống quá cao, dù có chỉ kiểu gì cũng không thể chỉ đích danh rõ ràng được. Thấy ánh mắt cô cứ đảo quanh tìm kiếm, Hàn Qua lại nhắc thêm: "Cái thằng tóc tím ấy."
Chương Trì cuối cùng cũng xác định được mục tiêu. Cô hơi ngần ngại lên tiếng: "Trông có vẻ còn rất trẻ."
Trừ phi thằng nhãi này vừa mặc quần thủng đít vừa lăn lộn giang hồ, nếu không thì khó mà tin nổi nó là nhân vật cấp cao gì đó.
Hàn Qua: "Chắc cỡ 17 tuổi thôi. Đại loại vậy."
Chương Trì: "Anh mới chỉ là cấp trung thôi à?"
Hàn Qua: "...Cô ăn nói sát thương người khác quá đấy."
Chương Trì: "Thằng nhóc đó rất lợi hại sao?"
Hàn Qua: "Hắn có thế lực chống lưng. Là con trai út của một vị sếp sòng khác trong phe chúng tôi, tên là Vệ Khải. Gây án bị bắt từ lâu rồi, nhưng mãi chưa tuyên án. Chắc là muốn chạy chọt gì đó nên kéo dài tận mấy năm, nhưng bây giờ chính phủ cứng rắn hơn trước nhiều, xem bộ dạng này là không gánh nổi nữa rồi."
Chương Trì ngẫm nghĩ một lát, hỏi: "Các người... coi trọng huyết thống lắm à?"
Hàn Qua nhướng mày, tỏ vẻ khá ngạc nhiên: "888 nói cho cô biết à?" Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp lời: "Cũng gần như thế. Giới xã hội đen bắt buộc phải giữ gìn sự thuần huyết. Chẳng ai muốn bị đâm lén sau lưng cả."
"Nhưng mà, cũng có rất nhiều người không phục hắn. Làm cái nghề này của chúng tôi, nếu không có thực lực, sớm muộn gì cũng bị kẻ khác thế chỗ thôi. Bố hắn cũng chẳng bảo vệ hắn cả đời được."
Hàn Qua lại vươn tay chỉ xuống dãy người mang dấu đỏ đang đứng bên trái lầu —— thực ra thì tổng cộng chỉ có hai người. Kẻ đứng xếp hàng đầu tiên cao lừng lững, cao hơn tên đứng sau trọn vẹn hai cái đầu, thân hình cũng vạm vỡ gấp đôi.
"Kia là Bạch Sa (Cá mập trắng). Vệ sĩ của hắn."
"Một Dị Huyết nhân, mang gen cá mập, cứ ngửi thấy mùi máu là sẽ phát cuồng. Hắn là một trong những tay đấm chủ bài của băng đảng chúng tôi đấy."
Hàn Qua quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt đầy suy tư của Chương Trì, bèn tủm tỉm cười, chậm rãi hỏi: "Sao nào? Người bạn như tôi cũng được việc lắm chứ hả?"
Sau hai ngày huấn luyện nữa, các phạm nhân mới cũng dần bắt đầu công việc. Chương Trì cảm nhận rõ ràng số lượng người ở khu vực làm việc đã đông lên. Hai kẻ mang dấu đỏ mới đến rất nhanh đã tìm được phe cánh cho mình. Bạch Sa thì khỏi phải nói, hắn vốn dĩ đã là người của Đại Pháp Quan; tên dấu đỏ còn lại thì thường xuyên khoác vai bá cổ với đám người của băng Mãnh Hổ.
Hắn đã tìm ra quy tắc sinh tồn ở nơi này: một tập thể luôn mạnh hơn một cá nhân đơn độc.
Ngoài việc đến thư viện đọc mấy cuốn tạp chí linh tinh, thỉnh thoảng Chương Trì cũng ra sân vận động hóng gió.
Mọi người ở đây đều rất thích làm chuyện này.
Bọn họ thích quan sát để đánh giá phe phái và thực lực mọi lúc mọi nơi.
Chương Trì phát hiện ra cái tên dấu xanh lam tóc tím quả nhiên luôn đứng giữa đám người của Đại Pháp Quan. Bên cạnh hắn thỉnh thoảng có Bạch Sa đi theo, thỉnh thoảng lại không. Phần lớn thời gian, hắn luôn đứng giữa đám đông ba hoa chích chòe, cằm lúc nào cũng hất lên, ánh mắt dường như chẳng bao giờ biết nhìn thẳng vào mặt người khác.
Tối thứ Năm, trên đường về buồng giam, Hàn Qua lại kéo cô lại lân la bắt chuyện, phàn nàn rằng tên dấu xanh lam tóc tím này đang khiến mọi người rất chướng mắt.
“Hắn chê bai điều kiện sống ở đây quá tồi tàn.” Hàn Qua nói, “Ngày nào cũng ca cẩm cơm dở, trên giường có rận cắn, đi làm thì mệt mỏi...”
Chương Trì cảm thấy hơi nực cười.
Đến cái chốn này rồi, thì bất cứ một quy định nào ở đây cũng đáng sợ hơn gấp vạn lần mấy cái chuyện vụn vặt lông gà vỏ tỏi đó.
Hàn Qua nói tiếp: “Hắn tưởng hắn vẫn còn là thiếu gia ở thành phố Tam Kim chắc. Không có Đại Pháp Quan chống lưng, đến cái cuộc sống tồi tàn này hắn cũng chẳng có mà sống ấy chứ.” Nói xong, hắn lại thở dài đầy cảm thán, “Đúng là thiếu gia cơ đấy...”
“Nói xấu sếp sòng của các anh sau lưng thế này, không hay lắm đâu nhỉ.”
“Không sao. Tôi quan sát rồi, cô vô cùng kín miệng. Cả đống ngày qua, cô chưa từng hé lộ với tôi nửa chữ.” Hàn Qua nói, “Ở đây ai cũng có bạn bè, bất kể là bạn thật hay bạn giả, riêng cô thì chẳng thèm hé răng lấy nửa lời với bất kỳ ai. Rốt cuộc bí mật che giấu trên người cô phải lớn đến mức nào vậy?”
Trông hắn như đang nói đùa, nhưng phàm là những lời thật lòng thì người ta lại rất hay mượn cớ nói đùa để thăm dò.
Hắn thích tìm Chương Trì bắt chuyện, một phần là vì cô thực sự rất mạnh, thêm một người bạn là bớt một kẻ thù. Phần khác là vì bản tính con người luôn bị thu hút bởi những thứ mang vẻ bí ẩn; càng không thể nhìn thấu, lại càng muốn bới móc tìm hiểu, không nhịn được mà cứ muốn xáp lại gần, cho dù biết rõ có thể rước họa vào thân.
Đúng là cái nết đê tiện.
Chương Trì cũng nửa đùa nửa thật đáp: “Lớn không tầm thường đâu.”
Hàn Qua: “Lớn cỡ nào? Lớn hơn cả chuyện cô đi ám sát Tổng thống cơ à?”
Chương Trì: “Lớn bằng cả vụ nổ Big Bang hình thành vũ trụ cơ đấy.”
Hàn Qua: “...”
Biết thừa là cô đang nói hươu nói vượn cho qua chuyện, nhưng hắn vẫn đành hùa theo một câu: “Ồ, thế thì lớn thật đấy.”
Chương Trì xua xua tay với hắn, rồi xoay người đi về phía buồng giam.
Ánh mắt Hàn Qua dõi theo bóng lưng cô, chập chờn khó đoán.
Một lát sau, Bạch Sa từ buồng giam đối diện bước ra. Cách hai dãy hành lang và khoảng không ở giữa, hắn vẫy vẫy tay gọi Hàn Qua. Hàn Qua liếc nhìn cửa phòng Chương Trì thêm một cái, rồi sải bước đi về phía Bạch Sa.
Hai người cùng nhau đi xuống cầu thang, tiến ra sân vận động.
Ở sân vận động đã có vài người của phe bọn họ đứng đợi sẵn, toàn là dấu xanh lam, trong số đó có cả Vệ Khải. Trên môi hắn còn đang ngậm một điếu thuốc —— do đám dấu đỏ khác hiếu kính dâng lên. Ở cái chốn này, hút thuốc là một biểu tượng của thân phận, chẳng khác nào việc vung tiền mua túi xách hàng hiệu hay siêu xe ở thế giới bên ngoài; thuốc lá ở đây chính là một món hàng xa xỉ mang giá trị phô trương vị thế xã hội.
Vệ Khải kẹp điếu thuốc ra khỏi miệng: “Các anh đều là tâm phúc của bố tôi. Người ở đây tạp nham quá, người ngoài có, người của băng đảng cũ cũng có, loại nào cũng thu nhận, tôi không tin tưởng được. Tôi chỉ tin tưởng các anh thôi. Tôi muốn ra tù, trước tiên phải giết được một tên dấu đỏ đã.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



