Tu Di Giới tự thành một tiểu thế giới, ước chừng khoảng trăm mẫu, linh khí cực kỳ dồi dào. Trong đó, thứ quý giá nhất chính là linh tuyền tự nhiên nằm ở vị trí trung tâm của trăm mẫu linh điền. Tu sĩ sau khi uống nước linh tuyền có thể tôi luyện thân thể, bài trừ tạp chất còn sót lại trong cơ thể do việc sử dụng đan dược, có thể mở rộng khí hải, có thể tái tạo kinh mạch, điều kinh hỉ nhất chính là có thể chữa trị nguyên thần bị thương, cho dù là phóng tầm mắt ra toàn bộ Tu Tiên giới cũng là bảo vật khó gặp.
Trong linh điền của Tu Di Giới có thể trồng linh thảo, các loại linh mộc quý hiếm, nếu dùng nước linh tuyền pha loãng để tưới, một ngày bằng mười năm, còn nếu trực tiếp dùng nước linh tuyền tưới, một ngày có thể bằng cả trăm năm. Trong Tu Di Giới, theo tu vi tăng lên, có thể đặt thêm sinh vật sống, linh thảo, linh sủng có linh tính đều có thể đặt vào trong đó. Hơn nữa, sau khi linh thú chết đi, nếu thịt của chúng được đặt vào trong đó, có thể vạn năm không hư, đan dược cũng vậy.
Dung Nguyên là một tán tu, tất cả tài nguyên tu luyện đều phải dựa vào bản thân, cho nên mỗi khi nhìn thấy linh thảo, thịt linh thú hay đan dược gì đó, hắn đều cất vào trong Tu Di Giới, phòng khi cần đến. Cứ như vậy, lâu dần, trong Tu Di Giới của Dung Nguyên cất chứa rất nhiều thứ tốt.
Phương Thiên Hữu và Dung Nguyên đều là người có thiên phú, tài nguyên tu luyện của hắn vô cùng phong phú, còn thường xuyên tìm cớ giúp đỡ Dung Nguyên. Tuy Dung Nguyên lãnh tình lãnh tâm, nhưng đối với người bạn tốt vẫn luôn ở bên cạnh mình, trong lòng vẫn là cảm thấy ấm áp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
