Trong phòng ngủ.
Ngu Văn Lý từ phòng tắm bước ra, thấy Trần Khả Tịnh đang trầm tư, không khỏi hỏi: “Sao thế bà xã, La La cuối cùng cũng về rồi, không phải bà nên vui sao?”
“Rất vui, nhưng mà trong lòng cứ cảm thấy trống rỗng, rất kỳ lạ. Tôi cũng không biết tại sao.”
Ngu Văn Lý yêu chiều vén những sợi tóc trước trán bà ra sau tai: “Bà nghĩ nhiều quá rồi, ngủ sớm đi, mấy hôm nay ngày nào cũng mong con gái về, ngủ cũng không ngon giấc, đợi bà ngủ bù mấy ngày nay là cảm giác đó sẽ đúng thôi.”
Trần Khả Tịnh nghĩ cũng có lý, gần đây bà thật sự vì nhớ con gái mà cả người mệt mỏi.
Thế là bà ngoan ngoãn gật đầu, kéo chăn lên.
...
Bao Mạn Mạn chở Ngu Tiểu La, đi được nửa đường thì thấy rất nhiều người tụ tập trước cửa một trung tâm thương mại, đường rất tắc.
Mọi người đều đang ngẩng đầu nhìn gì đó, Bao Mạn Mạn thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, nhìn lên trên thì thấy một người đang đứng trên sân thượng của trung tâm thương mại, dáng vẻ như sắp ngã.
“Haiz, mấy người này hóng chuyện thì hóng chuyện, cũng không thể chặn đường được chứ.” Bao Mạn Mạn càu nhàu nói: “Có gì mà không nghĩ thông suốt được chứ, ngủ một giấc thật ngon, ngày mai lại là một ngày mới. Em nói có phải không, Tiểu La La.”
Cô ấy không nghe thấy tiếng trả lời, mà lại nghe thấy tiếng đóng cửa xe “rầm” một tiếng.
Ngu Tiểu La đã ra ngoài.
“Này, Tiểu La La, em đợi chị với, chị cũng muốn xem.”
Nhưng nhất thời cô ấy cũng không thể đỗ xe bên đường, sốt ruột giương mắt nhìn.
Một lúc lâu sau, cô ấy mới tìm được chỗ, đỗ xe xong liền chạy ra ngoài.
Đến cửa trung tâm thương mại, điện thoại reo lên, là Nam Sơn gọi đến, bên trong truyền đến giọng nói kích động.
“Mạn Mạn, cô bạn kia của cô thần quá, qua đối chiếu ADN, người đó thật sự là hung thủ giết bà cụ ba năm trước. Tôi phải đích thân cảm ơn cô ấy một tiếng, cô ấy còn ở bên cạnh cô không?”
Bao Mạn Mạn ngẩng đầu nhìn, tuy buổi tối ánh sáng hơi tối, nhưng vẫn nhìn rõ một bóng người tết tóc đuôi sam thò đầu ra từ sân thượng, khe khẽ nói: “Cô ấy... chắc là lên sân thượng rồi.”
...
Trên mép sân thượng, Tống Phượng Thanh đứng chết lặng bên rìa, hai tay vòng trước ngực, dường như đang ôm thứ gì đó, miệng lẩm nhẩm hát gì đó.
Sau khi Ngu Tiểu La đến gần, mới nghe thấy cô ấy đang hát: “Đêm đêm nhớ lời mẹ dặn, lệ lấp lánh hoa lupin... Đêm đêm nhớ lời mẹ dặn, lệ lấp lánh hoa lupin...”
Hơn nữa cứ hát đi hát lại câu đó, mà trong lòng cô ấy đúng là một đứa bé, người khác không thấy được, nhưng Ngu Tiểu La có thể thấy.
Đó là một Quỷ Anh, toàn thân đen kịt, vẻ mặt kỳ dị, đang mút ngón tay lộ ra xương trắng.
Quỷ Anh thấy Ngu Tiểu La liền nhe miệng cười với cô: “Hi hi, hi hi...”
Ngu Tiểu La không thèm nhìn nó, mà nói với người phụ nữ: “Lời bài hát phía sau chị không nhớ phải không?”
Tống Phượng Thanh ngơ ngác nhìn cô, gật đầu.
Ngu Tiểu La lấy ra một tờ giấy trắng từ trong túi: “Lời bài hát đều ở trên này cả, lời nhiều hơn chị hát nhất định sẽ hay hơn, con chị cũng sẽ thích hơn, chị xuống đây lấy đi.”
Tống Phượng Thanh do dự một chút, dường như cảm thấy lời cô nói rất có lý, đang chuẩn bị đi xuống thì đột nhiên một tiếng khóc xé lòng của trẻ sơ sinh vang lên.
Tống Phượng Thanh dừng bước, hoảng hốt dỗ dành đứa bé: “Bảo bối ngoan, không khóc không khóc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)