Trong mắt Thạch Mục lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, chậm rãi nói.
- Ha ha ha, cái này ta tất nhiên hiểu rõ. Ngươi yên tâm, tính mạng của ta lúc này nằm ở trong tay của ngươi. Ta tuy rằng đã tồn tại qua không ít năm tháng, nhưng còn sống chưa có đủ, cũng không muốn chết.
Thủy Linh Tử cười ha ha nói.
- Huyền Thiên Linh Bảo thật ra cũng là một loại linh bảo, là cách gọi của tu sĩ thượng cổ chúng ta. Không biết bây giờ các ngươi gọi như thế nào. Chỉ có điều chỉ có linh bảo vốn có không đại thần thông, mới có thể nhận lấy tiếng xưng hô này. Uy lực của mỗi món Huyền Thiên Linh Bảo đều kinh thiên động địa. Cho dù ở thời kỳ thượng cổ, Huyền Thiên Linh Bảo cũng cực ít. Không ngờ trong tay ngươi lại có một cái.
Thủy Linh Tử nói, giọng nói mơ hồ có chút hâm mộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


