Thần thức Thạch Mục khuếch tán ra. Rất nhanh, toàn bộ chiến trường liền bị hắn nhìn sơ qua một lượt.
Thân hình hắn chợt dừng lại. Hắn ẩn nấp ở một chỗ tương đối kín đáo, nhíu mày. Trong ánh mắt của hắn lộ ra vài phần lo lắng.
Tình hình chiến đấu bên trong Vũ Nham Tinh, hình như còn tệ hơn so với những gì hắn dự đoán. Hộ tinh đại trận bị phá. Điều này hắn đã sớm biết được. Chỉ là không nghĩ tới ba tộc Thiên Phượng sẽ có tình hình bất lợi như vậy.
Thế cục càng lúc càng bất lợi. Nếu tiếp tục như thế nữa, hẳn là không được bao lâu, ba tộc sẽ bị đánh tan tác. Ở đây sẽ hoàn toàn rơi vào trong tay của kẻ giặc.
Ánh mắt Thạch Mục tập trung ở trên người một tên nam tử nho nhã trong đó, đồng tử hơi co lại.
Đó chính là Nam Cung Cảnh trước đây một mình xông vào đại điển kế nhiệm tộc trưởng của Di Thiên Cự Viên. Lúc này hắn đang một mình đấu với hai người Triệu Dận, Kim Phượng bà bà.
Nhưng thấy bóng người hắn lắc lư, chân hắn bước ra một bước, chỗ chân đạp lên sẽ thấy kết ra từng bông tuyết màu trắng, giống như một đóa hoa sen màu trắng nở rộ. Nhìn qua vô cùng duy mỹ.
Nhưng cho dù là ai cũng có thể cảm nhận được, trong hoa sen trong này suốt ẩn chứa sát khí nồng đậm.
Lúc này, giữa không trung lấy hắn làm trung tâm, không ngờ mấy trăm đóa hoa sen bằng màu trắng tràn ngập.
- Thiên Phượng tộc các ngươi luôn luôn kiêu ngạo vì lửa. Ngày hôm nay ta liền tới lĩnh giáo một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


