Lòng Hứa Tinh Nhiễm tê dại.
Cô đã sống những ngày tháng như thế này suốt bảy năm.
Cô khoanh tay trước ngực, nhìn Hạ Vân Đình với nụ cười nửa miệng.
“Cảm thấy thế nào à? Dù sao cũng không dễ chịu gì! Nhưng tôi nghĩ dù có tệ đến đâu cũng không tệ bằng cảm giác của một đứa con hoang như anh, anh nói xem có đúng không?”
Một câu nói, bầu không khí vui vẻ ban nãy lặng thinh.
Tất cả mọi người đều nín thở.
Sắc mặt Hạ Vân Đình tái mét.
Mặc dù Hạ Vân Đình là em họ của Hạ Hàn Thanh, nhưng anh ta không có quan hệ huyết thống gì với Hạ Hàn Thanh.
Bởi vì anh ta là đứa con hoang do mẹ anh ta ngoại tình sinh ra!
Đây là nỗi đau không thể chịu đựng nổi của Hạ Vân Đình.
Trước đây, vì anh ta là người nhà họ Hạ, là em họ được Hạ Hàn Thanh công nhận, nên dù Hạ Vân Đình có châm chọc, sỉ nhục cô như thế nào, cô đều nhịn.
Bây giờ, cô thậm chí còn không cần Hạ Hàn Thanh nữa.
Còn quan tâm đến tên rác rưởi Hạ Vân Đình này sao?
Hạ Vân Đình tức giận đến mức mặt mày biến sắc.
“Con đàn bà đê tiện, cô muốn chết à!”
Vừa nói, anh ta vừa giơ cao tay, hung hăng tát vào khuôn mặt xinh đẹp của Hứa Tinh Nhiễm.
Hứa Tinh Nhiễm cũng không quen thói chiều chuộng anh ta.
Trực tiếp né tránh, đồng thời tung ra một cước, đá trúng bụng anh ta.
Hạ Vân Đình lùi lại mấy bước, ngã nhào ra đất.
Anh ta nhìn Hứa Tinh Nhiễm với vẻ mặt không thể tin được.
“Cô dám đánh tôi? Cô không sợ tôi mách anh tôi à?”
Hứa Tinh Nhiễm lạnh lùng nhìn anh ta.
“Mách đi! Đồ khốn kiếp còn chưa cai sữa! Trước đây nể mặt Hạ Hàn Thanh nên mới nhịn anh, bây giờ ngay cả Hạ Hàn Thanh tôi còn không cần, anh còn mong tôi nhịn anh?”
Hứa Tinh Nhiễm lười nói nhảm với anh ta.
Kéo vali định bỏ đi.
Hạ Vân Đình gào lên the thé.
“Tốt lắm! Nếu cô thật sự có cốt khí, thì cả đời này đừng bao giờ quay lại! Đừng có khóc lóc cầu xin anh tôi thu nhận cô!”
Hứa Tinh Nhiễm dừng bước.
Hạ Vân Đình nhìn thấy hành động của cô, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường.
“Hối hận rồi hả? Hừ! Con chó liếm giày không biết xấu hổ! Không muốn tôi mách anh tôi, bây giờ quỳ xuống liếm giày cho tôi, tôi sẽ đại lượng tha thứ cho cô!”
Khóe miệng Hứa Tinh Nhiễm giật giật.
Cô nhìn thấy một tên bạn bè của Hạ Vân Đình vẫn luôn cầm điện thoại quay phim.
Cô bình tĩnh nhìn vào điện thoại.
“Tôi, Hứa Tinh Nhiễm, đã chia tay với Hạ Hàn Thanh, cả đời này, tôi sẽ không bao giờ gả cho anh ta. Nếu vi phạm lời thề này, Hạ Hàn Thanh sẽ không được chết tử tế!”
Hạ Hàn Thanh trở về biệt thự vào sáng sớm hôm sau.
Sau khi về đến biệt thự, anh ngồi xuống ghế sofa, xoa xoa thái dương, trên gương mặt tuấn tú lộ ra vẻ mệt mỏi.
“Hứa Tinh Nhiễm, lại đây xoa bóp đầu cho anh.”
Không có bóng dáng Hứa Tinh Nhiễm.
Chỉ có dì Trần đứng ở cửa phòng bếp, lên tiếng có chút lúng túng: “Từ hôm qua đến giờ cô Hứa vẫn chưa về... “
Trên gương mặt tuấn tú của Hạ Hàn Thanh hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, xoa xoa mi tâm một lần nữa.
Anh biết, hôm qua anh hủy lễ đính hôn, cô giận rồi.
Lại giận dỗi nữa rồi.
Anh lấy điện thoại ra, mở khung chat của Hứa Tinh Nhiễm.
Nhìn thấy tin nhắn chia tay mà cô gửi đến.
Hạ Hàn Thanh bật cười.
Chia tay?
Cô nỡ sao?
Hạ Hàn Thanh đứng dậy, cầm lấy áo khoác trên sofa, gọi điện thoại cho thư ký của mình.
“Tần An, đặt vé máy bay đến nước M ngay, bàn bạc về hội nghị MA1.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)