Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hương Vị Ngọt Ngào Bên Anh Chương 4: Bàn Tay Chai Sạn Và Vị Ngọt Lạ Lùng

Cài Đặt

Chương 4: Bàn Tay Chai Sạn Và Vị Ngọt Lạ Lùng

Sáng hôm đó, Hoài An thức dậy từ rất sớm, lòng cô vẫn còn bồn chồn bởi tin nhắn của Minh Duy. "Hôm nay tôi sẽ đến giúp cô." Cô đọc đi đọc lại câu nói ngắn ngủi ấy, vẫn không tin vào mắt mình. Một vị tổng giám đốc, người chỉ quen với những con số và hợp đồng, lại muốn đến tiệm bánh nhỏ bé của cô để giúp làm bánh? Hoài An không biết anh đang nghĩ gì, nhưng cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Cô muốn khám phá, muốn hiểu thêm về người đàn ông lạnh lùng và đầy bí ẩn này.

Đúng 9 giờ sáng, một chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước cửa tiệm "Sweet Corner". Minh Duy bước xuống, trên người anh vẫn là chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng toát lên vẻ lịch lãm. Hoài An ngỡ ngàng nhìn anh, trên tay anh là một chiếc tạp dề màu đen, được gấp gọn gàng.

"Chào cô," anh nói, giọng nói vẫn trầm ấm và lạnh lùng. "Tôi đến để thực hiện lời hứa." Hoài An không giấu được vẻ ngạc nhiên. "Ngài... thật sự đến giúp tôi sao?"

"Ngài có thể... giúp tôi nhào bột được không?" Hoài An hỏi, giọng nói vẫn còn chút e dè.

Minh Duy gật đầu. Anh đặt tay vào khối bột, cảm nhận sự mềm mại, dẻo dai của nó. Anh không quen với công việc này, những ngón tay anh vụng về, cứng nhắc. Khối bột dính vào tay anh, khiến anh cau mày.

Hoài An phì cười. "Ngài cứ từ từ, đừng nóng vội." Cô bước đến, khẽ nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng hướng dẫn anh cách nhào bột. Làn da ấm áp, mềm mại của cô chạm vào bàn tay anh. Một cảm giác lạ lẫm, ấm áp lan tỏa, xua đi sự lạnh lùng thường trực trong anh. Minh Duy nhìn xuống bàn tay cô, nhỏ nhắn và trắng trẻo, đối lập hoàn toàn với bàn tay đầy vết chai của anh.

"Bàn tay của cô... mềm thật đấy," anh nói, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng.

Hoài An khẽ đỏ mặt. Cô rút tay lại, tiếp tục công việc của mình. Minh Duy nhìn cô, nụ cười vẫn còn vương trên môi. Anh cảm thấy có một sự bình yên kỳ lạ khi ở bên cô. Cuộc sống của anh luôn quay cuồng trong những áp lực, những con số. Nhưng ở đây, trong căn bếp nhỏ bé này, anh chỉ cần tập trung vào việc nhào một khối bột, vào việc làm một chiếc bánh.

Anh bắt đầu làm quen với công việc. Từ việc cân nguyên liệu, trộn bột, đến việc tạo hình cho những chiếc bánh. Hoài An hướng dẫn anh một cách tỉ mỉ, kiên nhẫn. Cô kể cho anh nghe những câu chuyện vui về tiệm bánh của mình, về những khách hàng thân thiết, về những niềm vui nhỏ nhặt trong cuộc sống. Minh Duy im lặng lắng nghe. Lần đầu tiên, anh cảm thấy mình không còn cô độc.

Khi Hoài An đang lúi húi trang trí một chiếc bánh, Minh Duy bất ngờ hỏi: "Cô... có bao giờ yêu chưa?"

Câu hỏi bất ngờ của anh khiến Hoài An khựng lại. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh. "Tôi... cũng có. Nhưng không thành. Tôi tin, hạnh phúc sẽ đến với những người biết kiên nhẫn chờ đợi."

Minh Duy mỉm cười, nụ cười đó lại đầy sự tự giễu. "Vậy cô có tin vào lời hứa không? Lời hứa... sẽ mãi mãi ở bên nhau?"

Hoài An không đáp. Cô hiểu, anh đang nói về quá khứ của anh. Cô chỉ nhìn anh, ánh mắt đầy sự cảm thông. "Lời hứa chỉ là lời nói, quan trọng là hành động. Nếu một người thực sự yêu mình, họ sẽ không bao giờ rời xa mình."

Minh Duy im lặng, ánh mắt anh nhìn xa xăm, chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. Anh nhớ lại lời hứa của người con gái đã từng yêu, lời hứa sẽ mãi mãi ở bên anh, dù anh có nghèo khó. Nhưng khi anh thành công, cô ta lại rời bỏ anh, đi theo một người đàn ông giàu có hơn. Kể từ đó, anh không còn tin vào bất cứ lời hứa nào nữa.

Minh Duy quay trở lại với công việc. Anh làm việc một cách chăm chỉ, nghiêm túc. Từng chiếc bánh được anh tạo hình một cách cẩn thận. Hoài An nhìn anh, cô thấy anh không còn là một vị tổng giám đốc lạnh lùng nữa. Anh chỉ là một người đàn ông bình thường, đang tìm kiếm một chút bình yên.

Khi mặt trời lặn, những chiếc bánh cuối cùng cũng được hoàn thành. Cả hai người đều mệt lử, nhưng trong lòng lại cảm thấy vui vẻ. Hoài An nhìn những chiếc bánh xếp chồng lên nhau, lòng cô tràn ngập niềm tự hào.

"Tuyệt vời quá! Nhìn này, chúng ta đã làm được rồi!" cô reo lên, giọng nói đầy sự hưng phấn.

Minh Duy nhìn những chiếc bánh, rồi lại nhìn cô. Anh không nói gì, nhưng trong lòng anh lại có một cảm giác rất lạ. Chiếc bánh, với anh, không chỉ là một sản phẩm, mà còn là một kỷ niệm. Kỷ niệm về một ngày anh đã sống một cuộc sống khác, một cuộc sống giản dị và ấm áp.

Khi Minh Duy chuẩn bị ra về, Hoài An đưa cho anh một chiếc bánh phô mai. "Cảm ơn ngài vì đã giúp tôi. Đây là món quà nhỏ của tôi."

Minh Duy nhận lấy chiếc bánh, anh khẽ mỉm cười. "Cô không cần cảm ơn. Tôi mới là người phải cảm ơn cô. Cảm ơn vì đã cho tôi biết, cuộc sống này vẫn còn những điều ngọt ngào."

Anh nói, rồi quay lưng rời đi. Hoài An đứng sững sờ, trái tim cô đập mạnh. Lời nói của anh, ánh mắt anh, tất cả đều khiến cô bối rối. Cô không biết mình đã làm gì để anh lại có những thay đổi lớn như vậy.

Buổi tối hôm đó, Minh Duy trở về nhà. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa trong căn hộ sang trọng, nhìn chiếc bánh phô mai trên bàn. Anh cẩn thận bóc chiếc bánh ra, từ tốn thưởng thức.

Vị ngọt của bánh hòa quyện với vị chua nhẹ của chanh dây. Nhưng lần này, vị ngọt đó không chỉ ở đầu lưỡi, mà nó còn len lỏi vào trái tim anh, xoa dịu những vết thương cũ. Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung lên. Tên của Thảo hiện lên trên màn hình. Anh do dự một lát, rồi nhấc máy.

"Duy à, em có chuyện muốn nói với anh," giọng Thảo ở đầu dây bên kia cất lên, có chút nũng nịu. "Em biết, anh vẫn còn giận em. Nhưng em hứa, em sẽ không làm anh thất vọng nữa. Em sẽ... trở về bên anh."

Minh Duy im lặng. Anh nhìn chiếc bánh trên tay, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng vàng nhạt soi rọi. Anh biết, quá khứ đang trở về. Nhưng anh cũng biết, anh không còn là Minh Duy của ngày xưa nữa. Anh đã thay đổi. Và sự thay đổi ấy, có lẽ, bắt đầu từ một tiệm bánh nhỏ, từ một cô gái giản dị và từ một chiếc bánh phô mai, Anh cúp máy đi.

Sáng hôm sau, anh lại đến "Sweet Corner", nhưng không phải để giúp Hoài An làm bánh. Anh đến để ngỏ lời mời cô đến bữa tiệc của công ty, với tư cách là... khách mời đặc biệt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc