Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hướng Về Ánh Sáng : Kẻ Nghịch Thần Chương 1: Thế Giới Kì Lạ

Cài Đặt

Chương 1: Thế Giới Kì Lạ

- Tiểu Hạ! Chúng ta đi ăn cơm thôi!

Trong căn phòng ngăn nắp mà có thể đoán chừng như đây là phòng làm việc của một ai đó, một giọng nữ đầy hứng khởi vang lên ngay sau lưng Bạch Hạ.

- Được! Chúng ta đi!

Nghe chính mình cũng tự nhiên mà đáp lại một cách vui vẻ, trong lòng Bạch Hạ trào dâng một cảm giác vừa quen thuộc mà lại lạ lẫm đến lạ. Đã biết bao nhiêu lần, giấc mơ này cứ trở đi trở lại một cách dai dẳng... Đã biết bao nhiêu lần, Bạch Hạ cố để nhìn kĩ gương mặt cô gái đang nói cười vui vẻ với mình trong mơ kia... Vậy mà sáng hôm sau tỉnh lại, tất cả chỉ còn là mảng trống rỗng mơ hồ để lại cô với bao bối rối, hoang mang.

Khung cảnh xung quanh chợt thay đổi. Một lần nữa, bên cạnh hồ nước, dưới tán cây to, rậm rạp, một giọng trẻ con khác vang lên như bao lần làm Bạch Hạ lại thêm một tầng rối rắm.

- Sao cứ phải là tôi thế? Chị không nghe bọn trẻ kia nói tôi là quái vật sao?

- Quái vật à? Tôi chưa từng gặp qua một quái vật nào giả trang thành con người giống như cậu...

Cô bé Bạch Hạ trong giấc mơ làm bộ gác tay lên cằm suy nghĩ.

- Thế thì nhất định cậu rất lợi hại! Vậy thì tôi càng nên làm bạn với cậu chứ sao?

- Đầu óc của chị đúng là có vấn đề.

Cậu bé kia làm bộ chán chường song ẩn sâu trong đôi mắt của cậu ta, sự vui vẻ hiện lên mà chẳng thể che giấu.

Chưa kịp để Bạch Hạ kịp suy nghĩ gì thêm, không gian một lần nữa thay đổi.

- Chúng ta sẽ chào đón thêm một thành viên mới. Hoan nghênh đến với gia đình ấm áp của chúng tôi!

Một cậu trai đứng đó, đôi mắt sáng ngời, ánh lên vẻ quyết tâm.

- Nhất định em sẽ không phụ sự kì vọng của mọi người!

Tiếng cười vang lên giòn giã.

- Thế thì tối nay chúng ta nhất định phải mở tiệc để ăn mừng chứ nhỉ?

Khung cảnh cũng nhanh chóng kết thúc. Một không gian khác lại hiện ra ngay sau đó.

Lần này, không còn những tiếng cười, cũng chẳng còn những cuộc nói chuyện vui vẻ, tất cả bị nhấn chìm trong đống đổ nát, hoang tàn. Dưới chân Bạch Hạ, nền đất đẫm máu chất đầy những xác chết la liệt. Một sự tuyệt vọng, đau đớn nhấn chìm thân xác, xé nát linh hồn cô, khiến Bạch Hạ nhất thời chưa hiểu chuyện gì mà cũng cảm thấy choáng váng, ngỡ ngàng trước cảm xúc đau khổ đến cùng cực cứ tràn đến như bão lũ.

Từ đằng xa, một nhóm người chật vật đang từ từ tiến tới chỗ cô đang đứng.

- Báo cáo! Mọi người... Đều... Đều đã hi sinh một cách tự hào và đầy anh dũng!

Tiếng nói nghẹn ngào, chất chứa trong đó là những nỗi đau khiến con người chỉ còn biết chết lặng.

- Mọi chuyện... Đến bao giờ mới chịu kết thúc chứ...

Bạch Hạ tỉnh lại, trán đẫm mồ hôi.

Và rồi, hôm nay, như một định mệnh, một lần nữa, chiếc xe tải lao đến, chuẩn bị đặt dấu chấm hết cho cuộc đời đầy cô đơn của Bạch Hạ. Bao kí ức bỗng ùa về. Tính ra, ngoài việc phải xa rời người thân thiết từ khi mình còn quá nhỏ, quá trẻ, cuộc đời Bạch Hạ cũng được tính là thuận buồm xuôi gió. Dù đôi lúc sẽ có tủi, có hờn, Bạch Hạ chưa bao giờ phải để mình phải chịu quá nhiều ấm ức. Cô luôn tin rằng, ở một nơi nào đó, người thân vẫn đang dõi theo, che chở và bảo vệ cô. Nếu bây giờ buộc phải chết, Bạch Hạ cũng chẳng có quá nhiều vướng bận. Chỉ là... Việc chưa sống đủ cái cuộc đời đã nhận được bao nhiêu hi sinh như thế khiến cô có chút gì đó nuối tiếc...

Rồi tầm nhìn của Bạch Hạ mờ dần. Chẳng còn cảm nhận nỗi đau thể xác sau cú va chạm nặng nề... Chẳng còn nỗi cô đơn cứ trăn trở ngày qua ngày trong đêm lặng lẽ... Cũng chẳng còn giấc mơ kì lạ thôi thúc Bạch Hạ đi kiếm tìm lời giải mỗi đêm... Mọi thứ thật sự sẽ chấm dứt như thế này sao? Có lẽ là không. Có lẽ đây chỉ là một hành trình mới, một khởi đầu mới và cô gái Bạch Hạ chỉ mới bắt đầu đặt lại những dấu chân cũ trên con đường đã cũ, tìm lại những điều mà bản thân cô đã từng quên đi mà thôi...

"Đây là nơi nào vậy?" Bạch Hạ thầm nghĩ trong lòng.

Ngồi dậy với thân mình nặng nề, nhức mỏi, chẳng thể tưởng tượng nổi cô đã vượt qua cú va chạm kia với hình dáng hoàn toàn nguyên vẹn thế này. Chỉ là... Mọi chuyện có vẻ không giống như cô tưởng thì phải? Không phải trần nhà trắng toát của bệnh viện, cũng chẳng có mùi thuốc sát trùng khó chịu, gay mũi, nơi cô tỉnh dậy là một căn phòng ngủ bình thường. Trùng hợp ở chỗ, căn phòng này được trang trí cũng khá giống với căn phòng cũ của Bạch Hạ. Có vẻ chủ nhân của nơi này cũng có phong cách bày trí và sở thích na ná Bạch Hạ đây.

Đột nhiên, như nhận ra gì đó bất thường, Bạch Hạ chợt đứng dậy, vội chạy tới chiếc gương đặt gần đó, nhìn lại hình dáng của bản thân trong gương. "Phù! Vẫn là mình" Bạch Hạ thở phào. Không phải cô hay ảo tưởng, nhưng ít ra cũng phải phòng hờ chứ! Nhỡ đâu... Thế thì quái thật! Chả lẽ là việc cô bị tai nạn là giấc mơ à? Chứ với kích thước của chiếc xe đó, Bạch Hạ không nát đầu là may chứ việc còn nguyên vẹn thế này thì đúng là không thể nào lường trước được.

"Hệ thống xác nhận:

Người chơi: Bạch Hạ

Tuổi: 26

Nguyên nhân chết: bị xe tải đâm trúng."

Mình... Thật sự... Chết rồi sao? Vậy... Chuyện này là như thế nào? Còn cái gì mà hệ thống? Bao câu hỏi cứ bủa vây khiến Bạch Hạ sững người trong giây lát.

"Xét thấy người chơi Bạch Hạ còn có khao khát sống còn mãnh liệt, hệ thống phán định người chơi đủ tư cách tham gia vào trò chơi của hệ thống. Chỉ cần người chơi thành công vượt ải, những mong muốn của người chơi đều sẽ được thoả mãn. Nếu người chơi Bạch Hạ đồng ý, vui lòng xác nhận yêu cầu tiếp theo được đưa ra bởi hệ thống. Người chơi Bạch Hạ, người chơi có đồng ý tham gia vào trò chơi không?"

Câu "Không" đã buông tới miệng, vậy mà đã bị Bạch Hạ kịp nuốt lại. Cái hệ thống này không rõ lai lịch, cái trò chơi trong miệng nó cũng không biết là gì, vừa nghe đã thấy mùi nguy hiểm. Lại còn được thoả mãn bất cứ mong muốn nào, chắc hẳn cái thứ này cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam! Nhưng mà trong cái bảng xanh đang chiếu trước mặt cô của nó lại hiện rõ lí do cô chết đúng là do chiếc xe tải đâm trúng song tình hình hiện tại của cô lại có chút gì đó không giống lắm thì phải? Thế thì tranh thủ khai thác trước một chút thông tin rồi từ chối sau cũng không phải lựa chọn gì quá ngu ngốc ha?

- Tôi có một vài câu hỏi, phiền cậu có thể giải đáp trước.

- Mời người chơi nói.

- Cậu nói tôi đã chết. Vậy tình hình hiện tại của tôi bây giờ là như thế nào?

- Thân xác hiện tại người chơi đang sử dụng là thân xác của người chơi ở thế giới khác được hệ thống tái tạo. Thân xác chính của người chơi ở thế giới kia đang trong trạng thái thực vật. Do cái chết của thân xác này đã được phán định nhưng cái chết ở thân xác kia vẫn chưa hoàn toàn xảy ra, hệ thống quyết định tạm thời sử dụng thân xác này để làm nơi chứa đựng linh hồn người chơi. Nếu người chơi đồng ý tham gia vào trò chơi, thân xác này sẽ để cho người chơi sử dụng cho đến khi hoàn thành trò chơi. Sau khi người chơi thành công vượt qua trò chơi, thân xác của người chơi ở thế giới kia sẽ tỉnh lại, linh hồn người chơi sẽ quay trở về với thân xác ban đầu. Còn với thân xác này sẽ được hệ thống thu hồi và xử lí.

- Vậy tức là... Đây là thân xác của tôi ở một thế giới khác nhưng thân xác này đã chết và hiện tại các cậu trao lại thân xác này để linh hồn tôi trú ngụ và thực hiện trò chơi của các cậu? Nếu tôi thành công, tôi sẽ sống và quay trở lại thân xác ban đầu?

- Đúng vậy.

- Vậy nếu tôi không đồng ý thì sao?

- Vậy thì chúng tôi sẽ thu hồi lại cơ thể này. Cuộc nói chuyện của chúng ta tới đây kết thúc.

- Tôi không đồng ý tham gia trò chơi.

Đã chết thì cố ngấp ngoái chi cho mệt. Xong thì xong thôi! Còn tưởng có cái gì hay ho, ra là cũng chỉ đến thế... Bạch Hạ khịt mũi coi thường. Không biết nó có chịu tìm hiểu kĩ hoàn cảnh của cô trước khi dụ dỗ Bạch Hạ vào cái lưới nó giăng ra không nữa?

- Cô không tò mò giấc mơ mà cô mơ thấy mỗi đêm có ý nghĩa gì sao? Cô không thấy thắc mắc tại sao lại là cô, lại là thế giới này mà không phải thế giới ban đầu kia?

Bạch Hạ nghe xong thì nhíu mày. Cái hệ thống này... Nó biết giấc mơ đó? Nó có liên quan đến thứ đó sao?

- Cô không còn gì để mất, vậy thì chi bằng, cô tham gia vào trò chơi của chúng tôi. Biết đâu... Sẽ có thứ cô đang tìm kiếm đấy.

Giọng điệu toan tính lộ rõ khiến Bạch Hạ cũng hơi bất ngờ. Thì ra là nó cố tình chọn cô, là trong sự tính toán đã có từ trước. Lời nói của nó cũng tự nhiên mà chọc vào điểm đau của Bạch Hạ, khơi dậy ở cô sự tò mò vốn cũng không cần có.

Cô khẽ cười nhẹ.

- Được! Tôi đồng ý.

Biết là cái bẫy mà vẫn tự nguyện nhảy vào, Bạch Hạ cũng chẳng biết mình đang ra một quyết định sai lầm hay đúng đắn đây nữa.

- Vậy danh tính của tôi ở thế giới này thì sao?

- Tất cả đã được chuẩn bị đặt trên bàn cạnh giường của người chơi. Khi trò chơi bắt đầu, hệ thống sẽ thông báo để người chơi nắm bắt tình hình, phổ biến luật chơi và nhiệm vụ. Giờ thì tôi sẽ ngắt kết nối. Chúc người chơi Bạch Hạ may mắn với quyết định của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc