Đợi cô?
Anh về Kinh Hải từ một tiếng trước, bây giờ đang ở trước cửa quán bar... đợi cô?
Ôn Ý Nùng đơ não mất vài giây mới miễn cưỡng tìm lại được giọng nói của mình, mang theo chút vấp váp khó tin: "Ngài về muộn thế này, đáng lẽ nên về nhà nghỉ ngơi sớm một chút... Cố ý đợi tôi, là có chuyện gì muốn tìm tôi sao?"
Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Mạc Thiếu Thương truyền qua dòng điện, vẫn không nghe ra chút gợn sóng nào, nhưng lý do đưa ra lại đầy đủ đến mức khiến cô á khẩu: "Trước đây chẳng phải cô từng nói, muốn trao đổi với tôi về tình hình của Eric sao."
Ôn Ý Nùng: "..."
Cô nhất thời nghẹn lời.
Được rồi, cô quả thực đã nói vậy.
Là một chuyên viên phục hồi chức năng, việc kịp thời trao đổi với phụ huynh về tiến độ can thiệp của đứa trẻ là rất quan trọng... nhưng cũng không cần phải gấp gáp đến mức này chứ. Vị khách hàng vừa xuống máy bay đến Kinh Hải, ngay cả nhà cũng không về mà phóng thẳng đến quán bar gặp cô. Tư thế này, chẳng lẽ sợ nhân lúc anh không có nhà, cô lơ là công việc?
Suy đoán mới nảy ra này giống như một cái gai nhỏ, khiến Ôn Ý Nùng sinh ra một loại cảm giác bực bội vì bị hiểu lầm.
Giọng cô bất giác trầm xuống: "Mạc tiên sinh, trong thời gian ngài không có nhà, Eric học rất nghiêm túc... Tôi cũng rất nghiêm túc."
Giọng điệu này giống như một đứa trẻ bị oan uổng đang cố gắng chứng minh trong sạch của mình, trong sự nghiêm túc xen lẫn chút tủi thân bướng bỉnh. Truyền qua ống nghe, lại đáng yêu lạ lùng.
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, sau đó mỉm cười, giọng nói phát ra dường như cũng vô thức dịu đi vài phần: "Tôi không có ý nghi ngờ thái độ làm việc của cô giáo Ôn."
Mạc Thiếu Thương dừng một chút, lại nói: "Bây giờ đã khá muộn, một cô gái như cô đi ra ngoài sẽ có rủi ro tiềm ẩn, tôi đến đón cô, là để chịu trách nhiệm cho sự an toàn của cô."
Ôn Ý Nùng ngẩn ra, theo bản năng lầm bầm phản bác một câu: "Nhưng quản gia đã phái xe cho tôi rồi mà."
Có xe chuyên chở đưa đón, thì có thể có rủi ro an toàn gì cơ chứ.
Mạc Thiếu Thương dường như không có ý định tranh luận điều này với cô, chỉ ném vấn đề trở lại, lặp lại một lần nữa: "Bây giờ cô đã xong việc chưa."
Nghe vậy, Ôn Ý Nùng quay đầu, ánh mắt lướt qua mấy người Tô Uyển Hân, Từ Phi và Giang Thuật.
Thầm nghĩ: Ông chủ đã đích thân đến tận cửa quán bar chờ rồi, lẽ nào cô còn không biết ngại để anh leo cây, còn bản thân thì tiếp tục vui chơi đàn đúm?
Hết cách, Ôn Ý Nùng đành lí nhí nói: "Cũng hòm hòm rồi." Sau đó ngập ngừng một nhịp, như để loại bỏ hiềm nghi "lờ là công việc" vừa nãy, cô lại bồi thêm một câu như để tỏ lòng trung thành: "Tôi chào bạn bè một tiếng rồi ra ngay, ngài đợi tôi một lát nhé."
"Được."
Cuộc gọi kết thúc.
Ánh đèn trong quán bar mờ ảo, không khí đang lúc náo nhiệt.
Tô Uyển Hân đang cùng bạn trai Từ Phi chơi oẳn tù tì uống rượu, tiếng cười đùa không ngớt. Ôn Ý Nùng ghé tới, nhẹ nhàng nhéo cánh tay cô bạn thân.
Tô Uyển Hân hồ nghi quay đầu lại, trên mặt còn vương nét ửng hồng vì phấn khích: "Sao thế?"
Ôn Ý Nùng nặn ra một nụ cười mang chút áy náy, dịu dàng nói: "Cũng muộn rồi, tao chuồn trước đây."
"Hả?" Tô Uyển Hân lập tức nhíu mày, đổi sang vẻ mặt thất vọng tràn trề, làm nũng nói: "Mới hơn 11 giờ mà! Cuộc sống về đêm chỉ vừa mới bắt đầu đấy? Chơi thêm lúc nữa đi mà."
"Thôi." Ôn Ý Nùng cười nói: "Mọi người chơi vui vẻ nhé."
Tô Uyển Hân xích lại gần cô, hạ giọng: "Mày vội vã về nhà như vậy để làm gì? Là rượu ở đây không ngon, hay là soái ca chưa đủ chuẩn, vậy mà không giữ được trái tim mày!"
Cô bạn thân bày ra cái tư thế tra hỏi cặn kẽ, Ôn Ý Nùng hết cách, đành phải nói thật: "Gần đây tao nhận một công việc, giúp một bạn nhỏ ở Nam Giao phục hồi chức năng, coi như là giáo viên nội trú. Dù sao cũng sống trong nhà người ta, về muộn quá ảnh hưởng không tốt. Thông cảm chút nha?"
"Thì ra là vậy." Tô Uyển Hân đã hiểu, tuy vẫn cảm thấy tiếc nuối, nhưng cũng tỏ ý thông cảm, không miễn cưỡng giữ lại nữa: "Được rồi. Vậy mày về trước đi, đi đường cẩn thận đấy."
"Ừm, biết rồi."
Chào hỏi xong, Ôn Ý Nùng cầm túi xách lên chuẩn bị rời đi.
Mắt Tô Uyển Hân khẽ đảo, vừa định ra hiệu cho Giang Thuật bên cạnh thể hiện một chút, thì đối phương đã đứng dậy trước, giọng nói ôn hòa: "Để anh đưa em về."
Ôn Ý Nùng xua tay: "Không cần không cần đâu. Có xe đang đợi tôi ở cửa rồi."
Giang Thuật: "Vậy để anh tiễn em ra ngoài."
"Thật sự không cần đâu..."
Giang Thuật mỉm cười, lại nói: "Ngồi bên trong lâu quá cũng hơi ngột ngạt, vừa hay anh cũng muốn ra ngoài hít thở chút không khí. Đi thôi cô giáo Ôn."
Đã nói đến nước này, Ôn Ý Nùng cũng không tiện từ chối nữa, đành gật đầu, để mặc Giang Thuật đi bên cạnh mình, hai người cùng nhau bước về phía cửa quán bar.
*
Trung tâm thành phố vào giờ này vẫn ồn ào náo nhiệt, ánh đèn neon nhấp nháy, dòng người đông như trẩy hội.
Bước ra khỏi cửa quán bar Ong Chúa, gió đêm lập tức cuốn theo chút se lạnh của mùa thu phả vào mặt. Ôn Ý Nùng chỉ mặc một chiếc áo dệt kim mỏng, không đỡ nổi cái lạnh, cô phản xạ có điều kiện xoa xoa cánh tay.
Giang Thuật thấy vậy, lập tức làm động tác muốn cởi áo khoác của mình ra: "Buổi tối hơi lạnh, nếu em không chê thì khoác tạm nhé?"
"Cảm ơn ý tốt của anh." Ôn Ý Nùng khéo léo từ chối: "Tôi sắp lên xe rồi."
Giang Thuật mấp máy môi, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng khóe mắt lại liếc thấy một chiếc Aston Martin màu đen chầm chậm tiến tới, dừng lại ngay trước mặt anh ta và Ôn Ý Nùng.
Anh ta vô thức nhìn về phía chiếc xe này.
Đường nét sắc sảo, kiểu dáng khiêm tốn nhưng lại có tính uy hiếp cực cao. Cửa sổ xe dán lớp phim tối màu, từ bên ngoài căn bản không thể nhìn trộm được vào trong, vô cùng bí ẩn.
Giang Thuật đang cảm thấy khó hiểu, thì cửa sổ hàng ghế sau lại từ từ hạ xuống một chút.
Một góc nghiêng lập thể lạnh lùng lọt vào tầm nhìn của anh ta.
Người đàn ông có sống mũi cao thẳng, đường viền hàm sắc gọn, sợi dây xích mảnh của chiếc kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối. Ánh mắt đối phương lướt qua anh ta, nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ bên cạnh.
"Cô giáo Ôn."
Vỏn vẹn ba chữ, đã thấy cô gái trẻ giống như học sinh bị thầy giáo gọi tên, ngoan ngoãn dạ một tiếng, sau đó vội vã quăng lại cho anh ta một câu "tạm biệt", kéo cửa xe màu đen ra rồi chui vào hàng ghế sau.
Giây tiếp theo, cửa kính xe kéo lên, kín kẽ, ngăn cách mọi sự dòm ngó từ bên ngoài.
Chiếc Aston Martin lao đi vun vút, trong chớp mắt đã hòa vào dòng xe cộ rồi biến mất tăm.
Giang Thuật đứng trơ trọi ở đó, nhìn về hướng chiếc xe hơi màu đen vừa biến mất, hàng lông mày bất giác cau chặt.
Gió đêm thổi qua lớp quần áo có phần mỏng manh của anh ta, mang theo một tia ớn lạnh.
Người đàn ông trên xe, khí tràng sắc bén bức người, phong độ bất phàm, từ đầu đến cuối ngay cả nửa cái liếc mắt cũng không thèm bố thí cho anh ta. Trớ trêu thay, cái sự ngạo mạn ấy cứ như là bẩm sinh, tự nhiên đến mức, dường như việc anh ta phẫn nộ vì nó cũng là nực cười.
Người đàn ông này là ai?
Có quan hệ gì với Ôn Ý Nùng?
Giang Thuật nhíu mày.
*
Màn đêm đặc quánh như mực, chiếc xe ban nãy đưa Ôn Ý Nùng ra ngoài đã lặng lẽ rời đi từ lâu.
Chiếc Aston Martin lướt đi qua huyết mạch đô thị phồn hoa không tiếng động. Ánh đèn neon hai bên đường thưa dần, bóng xe chuyển hướng về phía Nam Giao, cuối cùng hòa vào sự tĩnh lặng cùng những bóng cây lay động của con đường đèo.
Bầu không khí trong xe dường như đông đặc lại.
Ôn Ý Nùng và Mạc Thiếu Thương ngồi song song ở ghế sau, ở giữa cách một khoảng không gần cũng không xa.
Đèn trong xe không bật, chỉ có bảng điều khiển và màn hình trung tâm tỏa ra vầng sáng màu xám xanh, lờ mờ phản chiếu khuôn mặt của hai người.
Mạc Thiếu Thương không nói một lời, chỉ mang vẻ mặt bình thản nhìn thẳng về phía trước, khiến người ta không đoán được anh đang nghĩ gì.
Trong bầu không khí này, Ôn Ý Nùng có phần đứng ngồi không yên.
Một lúc lâu sau, cô mới dè dặt hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự im lặng đến ngạt thở này, mang theo giọng điệu áy náy nói: "Mạc tiên sinh, thật ngại quá, vì đợi tôi mà làm lỡ thời gian của ngài rồi..."
"Chuyện nhỏ thôi." Mạc Thiếu Thương nói.
Ôn Ý Nùng: "... Vẫn phải cảm ơn ngài."
"Không có gì."
Qua lại vài câu đối thoại kết thúc, lại chìm vào im lặng ngắn ngủi.
Ôn Ý Nùng cố gắng tìm kiếm chủ đề, ánh mắt lướt qua hàng cây lướt nhanh ngoài cửa sổ, mới chợt nhớ ra chuyện chính. Cô dò hỏi: "Cái đó... về tình hình phục hồi của Eric mấy ngày nay, ngài muốn nói chuyện bây giờ luôn, hay để ngày mai tiện hơn?"
"Hôm nay muộn quá rồi." Mạc Thiếu Thương nhàn nhạt nói: "Sáng mai tôi sẽ tìm cô."
Cô gật đầu: "Vâng."
Sau đó, suốt quãng đường không ai nói thêm lời nào.
Chiếc xe vững vàng tiến vào trang viên, dừng lại trước cửa ngôi nhà chính.
Ôn Ý Nùng gần như không kịp chờ đợi mà đẩy cửa bước xuống xe, rảo bước lên bậc thềm. Mạc Thiếu Thương thì không nhanh không chậm đi theo sau cô.
Tạ ơn trời đất cuối cùng cũng đến tầng ba.
Ôn Ý Nùng dừng bước trước cửa phòng ngủ của mình, dây thần kinh đang căng cứng thoáng buông lỏng. Cô quay đầu, trên mặt nặn ra một nụ cười: "Mạc tiên sinh, một lần nữa cảm ơn ngài đã đến đón tôi. Làm phiền ngài rồi."
Nói xong, cô chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi.
Ôn Ý Nùng: "Ý ngài là, chàng trai vừa tiễn tôi ra khỏi quán bar đó sao?"
Mạc Thiếu Thương không lên tiếng, bình tĩnh nhìn cô.
Ôn Ý Nùng đã hiểu, ngay sau đó liền cong môi, thành thật trả lời: "Anh ấy là bạn của bạn trai của bạn thân tôi, tối nay chúng tôi mới gặp mặt lần đầu. Cũng... miễn cưỡng được tính là bạn mới quen đi." Nói đến đây, cô dừng lại một chút, dường như cảm thấy định nghĩa này không chính xác lắm, liền bổ sung thêm: "Không thân lắm đâu."
Nghe vậy, Mạc Thiếu Thương khẽ nhướng mày, không gặng hỏi thêm nữa.
Anh nói: "Ngủ ngon, nghỉ ngơi sớm đi."
"Ngài cũng vậy, ngủ ngon." Ôn Ý Nùng cười, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng vặn tay nắm cửa, lách người vèo cái trốn về phòng.
Lạch cạch.
Một tiếng vang nhỏ, cánh cửa phòng đóng lại, bóng dáng màu nhạt hoàn toàn biến mất.
Ánh đèn hành lang lờ mờ, Mạc Thiếu Thương đứng yên một lát, rồi trở về phòng ngủ của mình. Sau khi vào cửa, anh tiện tay vứt chiếc áo khoác vest sang một bên, giật phăng chiếc cà vạt, sải bước đi thẳng tới quầy bar nhỏ, tự rót cho mình một ly nước đá.
Ngửa đầu, uống cạn hơn nửa ly.
Chất lỏng buốt lạnh trôi qua cổ họng.
Những sự bực dọc phiền muộn khó hiểu trong lòng không bị dập tắt, ngược lại càng cháy càng mãnh liệt.
Đáy mắt màu xanh đen tối tăm không rõ.
Anh nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy bên ngoài quán bar Ong Chúa: cô gái và người đàn ông lạ mặt kia sóng vai đi ra, người đàn ông dường như đang nói gì đó, cô khẽ nghiêng đầu lắng nghe, vẻ mặt chăm chú. Không biết bị thu hút bởi câu nói nào, cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn đối phương, đôi mắt cong cong, khóe môi nở một nụ cười nhạt mà rạng rỡ.
Nụ cười ấy lọt vào mắt Mạc Thiếu Thương, chói mắt không tả nổi.
Vốn dĩ Lâm Khác đã sắp xếp cho anh lịch trình sáu ngày ở Hồng Kông.
Nhưng kể từ khi nhận được tin nhắn của cô chuyên viên phục hồi chức năng trẻ tuổi kia, anh bắt đầu cố ý rút ngắn chương trình hội nghị, đẩy nhanh tốc độ giải quyết công việc.
Chập tối, chuyên cơ hạ cánh xuống sân bay Kinh Hải, chú Hành theo lệ thường báo cáo với anh về sinh hoạt hàng ngày của Eric. Cuộc đối thoại ngắn gọn, mãi đến phút cuối, đối phương mới thuận miệng buông một câu: "Tối nay cô giáo Ôn đi chơi với bạn bè rồi, ở quán bar Ong Chúa trung tâm thành phố, tôi đã cho xe đi đưa đón."
Vì thế, ma xui quỷ khiến thế nào, anh trực tiếp bảo tài xế đổi hướng.
Mạc Thiếu Thương luôn tự nhận mình là một người cực kỳ bình tĩnh và lý trí, mọi hành vi đều tuân theo nguyên tắc logic và tối đa hóa lợi ích.
Tuy nhiên, những hành động tối nay lại chẳng có lề lối nào, thậm chí có thể nói là vô lý.
Hơi đau đầu rồi.
Mạc Thiếu Thương nhắm mắt lại, đưa tay lên dùng sức day day ấn đường.
Không rõ nguyên do là gì, anh ghét phải nhìn thấy cảnh cô đứng cùng người đàn ông khác.
Không rõ nguyên do là gì, anh ghét việc cô tươi cười với người đàn ông khác.
Không rõ nguyên do là gì, anh muốn tăng tần suất gặp gỡ cô.
Thậm chí, đẩy cái gọi là "trao đổi" sang ngày mai, cũng chỉ là muốn có thêm một lý do danh chính ngôn thuận để được ở riêng cùng cô.
Bên ngoài tấm cửa sổ sát đất khổng lồ, gió đêm bỗng trở nên lạnh thấu xương, gào thét rít qua, thổi những chậu cây xanh cao lớn trong trang viên kêu xào xạc, cành lá rung lắc điên cuồng, dường như sắp gãy gập cả thân mình.
Mạc Thiếu Thương đột nhiên mở mắt.
Đôi đồng tử màu xanh đen trong bóng tối, tựa như sóng ngầm cuộn trào dưới biển sâu sắp sửa đón bão.
Trong vùng biển hoa khô héo ở giấc mơ ấy, tà váy của cô gái tung bay, cô cười tươi tắn hỏi anh muốn thứ gì.
Muốn thứ gì ư?
Đáp án dường như đã quá rõ ràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)