Giọng nói ấy vang lên giữa không gian tĩnh lặng của thư phòng, mang theo một tia trêu đùa như có như không, tựa như những hạt băng vụn lăn trên khay ngọc, gõ vào tận đáy lòng.
Tim đập như sấm, Ôn Ý Nùng chỉ có thể kìm nén sự hoảng loạn trong lòng.
Cô hơi rũ mi, né tránh ánh nhìn ý vị của Mạc Thiếu Thương, cố gắng ép giọng mình nghe cho thật bình tĩnh: "Thực sự rất xin lỗi... khiến ngài chê cười rồi."
Nói đến đây, cô ngừng lại một nhịp, mấp máy môi nhỏ giọng giải thích: "Tôi không ngờ thú cưng của ngài là rắn, nên có chút giật mình."
Nghe Ôn Ý Nùng nói vậy, Mạc Thiếu Thương không tỏ thái độ gì, chỉ xoay người đến gần chiếc lồng kính đặc chế thêm vài bước.
Ánh sáng phác họa tấm lưng cao ngất lạnh lẽo. Anh nhìn cái bóng trắng đang thong thả trườn bò trong lồng, môi mỏng khẽ mở, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng: "Nhà mới của Silvio đang được xây dựng. Đợi nó lớn hơn một chút sẽ chuyển đi."
Silvio? Hóa ra nó có tên.
Ôn Ý Nùng giật mình. Sự tò mò thôi thúc, cô can đảm nhích lại gần lồng kính một chút, giữ một khoảng cách an toàn rồi một lần nữa đánh giá sinh vật máu lạnh này.
Dường như nó đã yên tĩnh trở lại, đang cuộn mình trên một khúc gỗ khô, đôi đồng tử dọc lạnh lẽo hờ hững hướng về phía trước.
"Nó..." Sợ quấy nhiễu đến nó, giọng Ôn Ý Nùng cực nhẹ: "Nó là giống rắn gì vậy?"
Mạc Thiếu Thương đáp: "Cạp nia bạch tạng."
Ôn Ý Nùng không có chút hiểu biết gì về loài rắn, trước đây cũng chưa từng nhìn thấy loại cạp nia bạch tạng này, không kìm được lại hỏi: "Ngài nói nó vẫn chưa trưởng thành, vậy bây giờ nó bao nhiêu tuổi rồi?"
"Chưa tới một tuổi."
Cái gì?
Ôn Ý Nùng trợn mắt há mồm, không khỏi nhìn lại vào lồng kính. Công bằng mà nói, kích thước của con rắn này tuy chưa tới mức khổng lồ, nhưng cũng đã đạt đến một độ lớn nhất định, còn mang dáng vẻ đáng sợ như vậy, thế mà vẫn chỉ là một... em bé rắn?
Cô chớp chớp mắt, trong đầu tự dưng hiện lên một vài hình ảnh hoạt hình đáng yêu của loài rắn.
Ngược lại, còn đáng yêu phết.
Suy nghĩ này khiến Ôn Ý Nùng buồn cười, nỗi sợ hãi tan đi. Cô cúi người, cách một lớp kính đặc chế cẩn thận quan sát "em bé rắn" này.
"Silvio..." Cô nhớ lại cái tên vừa nghe thấy, cất tiếng hỏi: "Đây là tiếng Ý nhỉ. Cụ thể thì có ý nghĩa gì vậy?"
Mạc Thiếu Thương đưa ra đáp án: "Cư dân bản địa của khu rừng."
Cư dân bản địa của khu rừng... Quả thực rất phù hợp với cảm giác mà loài rắn mang lại: Thần bí, cổ xưa, đến từ một vương quốc nguyên thủy bí ẩn.
Từng giây từng phút trôi qua, hai người cứ thế yên lặng nhìn Silvio, không ai nói thêm lời nào. Sự căng thẳng trong không khí dường như cũng tan biến theo, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Hồi lâu sau, Mạc Thiếu Thương tắt đi ngọn đèn tường phía trên lồng kính. Góc phòng này lại chìm vào bóng tối, chỉ còn vương lại một đường nét mờ hồ.
"Cô giáo Ôn đã nghỉ ngơi xong chưa?" Anh nhìn về phía Ôn Ý Nùng.
"Cũng hòm hòm rồi..."
"Vậy tiếp tục thôi."
Nửa sau của buổi học diễn ra suôn sẻ hơn nửa đầu rất nhiều.
Đến khi kết thúc, Ôn Ý Nùng phồng má, lặng lẽ thở hắt ra một hơi, thu dọn tài liệu bài giảng trên bàn rồi đứng dậy.
"Vậy hôm nay chúng ta tạm dừng ở đây nhé." Cô nói: "Mạc tiên sinh, đợi khi nào ngài xác định được thời gian cho buổi học tiếp theo thì báo cho tôi biết."
Mạc Thiếu Thương gật đầu: "Được."
Trên mặt Ôn Ý Nùng nở một nụ cười đoan trang chừng mực: "Tạm biệt, chúc ngủ ngon."
Thấy đối phương dường như có ý định đứng dậy, cô vội bổ sung: "Ngài cứ ngồi đó đi, tôi tự ra ngoài là được rồi." Nói xong cũng không nán lại thêm, cô cầm lấy tập tài liệu, xoay người rời khỏi thư phòng.
*
Cửa thư phòng nhẹ nhàng khép lại, tiếng bước chân thanh thoát cũng dần khuất xa.
Mạc Thiếu Thương đeo một đôi găng tay trắng, bước đến trước lồng kính đặc chế.
Gương mặt anh không biểu cảm, dùng nhíp gắp lấy, đặt lên máy rã đông.
Vài phút sau, khi chương trình mô phỏng thân nhiệt vật sống kết thúc, Mạc Thiếu Thương mở cửa tiếp thức ăn phía trên nóc lồng kính.
Khoảnh khắc cửa mở ra, cơ thể của con rắn cạp nia bạch tạng đột ngột căng lên, bày ra tư thế tấn công chực chờ phóng tới.
Toàn bộ không gian rơi vào một sự tĩnh lặng cực hạn.
"Mày cũng thích cô ấy, đúng không."
Mạc Thiếu Thương khẽ nói với con rắn. Ngay sau đó, xương cổ tay anh hơi chuyển động, ném thức ăn vào trong.
Trong chớp nhoáng, một cái bóng trắng bỗng nhiên lao lên.
Toàn bộ quá trình săn mồi diễn ra chuẩn xác, hung hãn, nhưng lại không phát ra một tiếng động nào.
*
Đêm đã về khuya.
Gió đêm chợt thổi, xua tan tầng mây, ánh trăng sao mờ ảo rải rác tưới xuống. Những con đường nhỏ uốn lượn trong trang viên, bóng cây lay động, đường nét đồ sộ uy nghiêm của khu nhà chính sừng sững dưới ánh trăng, đẹp đến mức gần như vô thực.
Thư phòng và phòng ngủ của Ôn Ý Nùng cùng nằm trên tầng ba, khoảng cách cũng không xa.
Cô rảo bước nhanh, gần như chạy chậm về phòng mình. Cho đến khi lưng tựa sát vào cánh cửa, cô mới như trút được gánh nặng, khẽ thở ra một hơi.
Dỡ bỏ lớp ngụy trang bình tĩnh, sự mệt mỏi và bất an cũng theo đó chậm rãi dâng lên.
Cô lấy đồ ngủ rồi tiến vào phòng tắm.
Vừa mở vòi hoa sen, dòng nước sạch xối xuống.
Ấm áp, thật thoải mái. Chẳng mấy chốc đã gột rửa đi bao ủ rũ quanh người và những suy nghĩ hỗn độn.
Sấy tóc, đánh răng xong xuôi, cô nằm trở lại giường đắp mặt nạ. Vừa chăm sóc da, cô vừa lấy điện thoại ra xem.
Trong WeChat có vài tin nhắn chưa đọc.
Một trong số đó là của mẹ Thẩm Ngọc Lan gửi: [Nùng Nùng, đã thu dọn xong chưa? Có quen không?]
Trong lòng Ôn Ý Nùng ấm áp, cô nhắn lại: [Vâng ạ, con sắp xếp ổn thỏa rồi.]
Thẩm Ngọc Lan: [Đã uống canh gà chưa?]
Nhớ tới bát canh gà vừa lập công lớn, khóe môi Ôn Ý Nùng bất giác cong lên, gõ chữ: [Con uống rồi. Con còn mang cho bạn nhỏ nếm thử nữa, cậu bé thích lắm. Mẹ tuyệt nhất!]
Thẩm Ngọc Lan: [Che miệng cười] [Con bé này chỉ giỏi dỗ mẹ vui. Thích là tốt, lần sau mẹ lại làm đồ ngon cho hai đứa.]
Ôn Ý Nùng: [Vâng ạ.]
Thẩm Ngọc Lan: [Thôi muộn rồi, con đi ngủ sớm đi. Mai mẹ với bố còn phải đi thăm quan danh lam thắng cảnh nữa, cũng phải ngủ đây.]
Ôn Ý Nùng gửi một emoji hôn gió: [Chúc mẹ ngủ ngon!]
Tán gẫu với mẹ xong, Ôn Ý Nùng thoát khỏi khung chat. Đúng lúc này, tin nhắn của Trương Dao lại nhảy ra.
Trương Dao: [Sao rồi, bên đó mọi chuyện suôn sẻ chứ?]
Nhìn dòng chữ này, ngón tay Ôn Ý Nùng khựng lại trên màn hình. Không hiểu sao, trong đầu cô lại hiện lên con rắn cạp nia bạch tạng trong thư phòng. Đôi mắt lạnh lẽo rợn rợn của loài rắn nhìn chằm chằm vào cô, trong một khoảnh khắc nào đó lại vô tình trùng khớp với đôi mắt màu xanh đen trầm tĩnh như sương chiều của Mạc Thiếu Thương...
Trái tim Ôn Ý Nùng khẽ thắt lại, cô giật mình bừng tỉnh.
Trầm ngâm vài giây, ngón tay cô chậm rãi gõ trên màn hình, đáp lời: [Vâng...]
Trương Dao: [?]
Ôn Ý Nùng hít sâu thở ra ba lần mới dằn được lòng, không "buôn dưa lê” về con rắn cạp nia bạch tạng kia: [Mỉm cười] [Vô cùng suôn sẻ]
Trương Dao: [Vậy thì tốt rồi.]
Trương Dao lại hỏi thêm một số tình hình cụ thể hơn về Eric, Ôn Ý Nùng trả lời từng câu một, đồng thời cùng cô bạn thân có chuyên môn cao trong ngành này bàn bạc về phương án phục hồi chức năng đã định.
Khi cuộc thảo luận kết thúc, đã là 11 giờ đêm.
Ôn Ý Nùng tắt màn hình điện thoại, gạt bỏ mọi suy nghĩ ngổn ngang, tắt đèn đi ngủ.
Có lẽ vì chưa hoàn toàn thích nghi với môi trường mới, cô ngủ không được sâu giấc. Sáng sớm hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, cô đã tỉnh dậy khỏi giấc mộng.
Rửa mặt đánh răng xong, thay một bộ đồ thoải mái, Ôn Ý Nùng đi xuống tầng một.
Đúng lúc nắng sớm hé rạng, nơi chân trời màu xanh nhạt loang ra một vệt đỏ cam. Làn sương mỏng như một lớp voan nhẹ nhàng bao phủ lấy cây cối phía xa, những giọt sương đọng trên lá cây cũng rung rinh theo, phản chiếu ra ánh sáng vàng vụn vỡ.
Chim chóc hót ca, gió nhẹ nhàng mơn trớn, cả trang viên bừng tỉnh giấc.
Hôm trước khi trò chuyện với chú Hành, chú Hành có nói với cô rằng thời gian ba bữa ăn trong trang viên thường dựa theo lịch làm việc và nghỉ ngơi của Mạc Thiếu Thương, không hề cố định.
Cô không biết Mạc Thiếu Thương đã dậy chưa, đành phải ghé qua phòng ăn xem tình hình trước.
Tới nơi mới thấy, trên bàn ăn chỉ bày biện vài món phụ được trang trí tinh xảo. Nhóm nhân viên phục vụ đang bận rộn một cách có trật tự, nhưng không thấy bóng dáng Mạc Thiếu Thương đâu.
Lúc này, chú Hành từ trong bếp bước ra nhìn thấy cô, tươi cười chào hỏi: "Chào buổi sáng, cô giáo Ôn."
"Chào buổi sáng chú Hành." Ôn Ý Nùng cũng tủm tỉm cười đáp lời.
"Cô có muốn dùng bữa bây giờ không? Tôi sẽ sai người chuẩn bị ngay."
“Dạ thôi, không cần đâu ạ. Cháu đợi Mạc tiên sinh cùng ăn luôn." Ôn Ý Nùng xua tay.
Người ta đều nói "khách nghe theo chủ". Nào có chuyện không đợi chủ nhà mà khách đã tuỳ tiện ngồi vào bàn ăn trước cơ chứ? Quá không lễ phép.
Nghe vậy, khoé môi chú Hành khẽ cong lên, nói: "Vậy phiền cô giáo Ôn đợi một lát, tôi lên lầu mời tiên sinh xuống."
Ôn Ý Nùng: "Mạc tiên sinh dậy rồi ạ?"
"Đúng vậy." Chú Hành gật đầu: "Tiên sinh đang chơi cùng thiếu gia Eric."
Nghe thế, Ôn Ý Nùng mím môi suy tư vài giây, dò hỏi: "Hay là, để cháu lên gọi cho?"
Chú Hành đoán Ôn Ý Nùng muốn tiếp xúc nhiều hơn với Eric, bèn cười nói: "Vậy làm phiền cô."
*
Đi lên tầng ba, Ôn Ý Nùng rón rén đi dọc theo trí nhớ đến trước cửa phòng ngủ của Eric.
Cửa phòng khép hờ, cô ngước mắt lên.
Chỉ một thoáng, ánh mắt hơi khựng lại.
Nắng vàng hắt chéo từ ngoài cửa sổ vào, hằn lên sàn nhà một quầng sáng rực rỡ.
Bóng dáng bé nhỏ của Eric đang ngồi xổm trong vòng sáng ấy, dồn hết sự chú ý vào một chiếc ô tô đồ chơi. Dường như không biết cách chơi chính xác của món đồ này, cậu bé cứ xoay đi xoay lại bánh xe hết lần này đến lần khác. Ánh mắt si mê thất thần, không hề hay biết mọi thứ xung quanh.
Mà ở cách Eric không xa, có một bóng người đang ngồi.
Người đàn ông mặc một bộ đồ ở nhà màu sẫm, quay lưng về phía cửa. Nắng sớm phác hoạ nên dáng người cao lớn thon dài của anh. Dưới phông nền tông màu ấm áp, tính xâm lược trên người anh dường như đã nhạt đi đôi chút, nhưng vẫn toát lên một nỗi cô đơn khó lòng tiếp cận.
Trên tay Mạc Thiếu Thương cũng đang cầm một chiếc ô tô đồ chơi.
Anh hơi cúi đầu, bắt chước động tác của Eric, chuyên chú xoay bánh xe hết vòng này đến vòng khác. Đường nét góc nghiêng lạnh lùng dưới ánh sáng toát lên vài phần... dịu dàng khó tả.
Cảnh tượng này tĩnh lặng mà ấm áp.
Ôn Ý Nùng đứng ngoài cửa chần chừ do dự, hồi lâu sau mới lấy hết can đảm giơ tay lên, gõ vào cánh cửa đang khép hờ.
"Cốc cốc."
Tiếng gõ cửa không hề thu hút được sự chú ý của Eric. Nhưng người đàn ông tuấn tú bên cạnh cậu bé thì dừng động tác tay lại, ngước mắt nhìn về phía cô.
"Ngại quá Mạc tiên sinh, quấy rầy hai người rồi." Trên mặt Ôn Ý Nùng nở một nụ cười thân thiện, cô chậm rãi bước vào, nói: "Tôi tới gọi hai người xuống ăn sáng."
Mạc Thiếu Thương gật đầu, tiện tay bỏ chiếc ô tô nhỏ vào lại hộp đồ chơi.
Có lẽ vì ánh mặt trời đã làm dịu đi tính công kích trên người anh, hoặc vì một lý do nào khác, Ôn Ý Nùng phát hiện ra mình dường như không còn quá căng thẳng nữa.
Cô bước đến ngồi xổm xuống bên cạnh Eric, đưa tay xoa xoa mái tóc xoăn mềm mại, bồng bềnh của cậu nhóc, nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Bình thường Mạc tiên sinh cũng dậy sớm thế này sao?"
Mạc Thiếu Thương nhàn nhạt nói: "Tối qua tôi ngủ không ngon giấc."
Cô tiếp lời theo bản năng: "Có chuyện gì vậy?"
Nghe cô hỏi, Mạc Thiếu Thương liếc mắt nhìn sang.
Cô giáo phục hồi chức năng trẻ tuổi đang chăm chú nhìn Eric, hàng mi dưới nắng khẽ rung rinh giống như cánh bướm vỗ, lại giống như cơn gió thoảng mùa thu, tự nhiên lướt qua mặt hồ phẳng lặng.
Mạc Thiếu Thương im lặng một lát, mới bình tĩnh không gợn sóng trả lời: "Toàn nằm mơ."
Mơ thấy cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

