Ôn Ý Nùng kinh ngạc mở to hai mắt.
Người nhắn tin với cô mấy ngày nay không phải là trợ lý Lâm, vậy mà là Mạc Thiếu Thương sao?
Mấy chữ nhẹ nhàng bâng quơ, lại như mưa rền gió dữ thổi quét đến. Lực đánh quá mạnh, khiến toàn bộ máu trong người Ôn Ý Nùng nháy mắt đông cứng, cả người cứng đờ.
Cô đã gửi những tin nhắn gì cho số điện thoại đó nhỉ?
Ôn Ý Nùng ép bản thân phải bình tĩnh, đồng thời não bộ hoạt động hết công suất, lục lọi trong ký ức.
Đã hỏi xem Eric có bị dị ứng thức ăn không, đã xác nhận xem mức lương thưởng có thật sự được gấp ba không, hình như còn lén lút nói xấu Mạc Thiếu Thương trông rất dữ...
Trời ơi, đất hỡi.
Nhớ lại câu oán thán từ linh hồn đó, hai mắt Ôn Ý Nùng tức khắc tối sầm — rốt cuộc trước đó cô bị chập mạch ở đâu, tại sao lại gửi cái tin nhắn đó!
Giờ thì hay rồi.
Sướng miệng một phút, đội quần cả đời.
Gửi thẳng tin nhắn nói xấu cho chính chủ. Anh không đọc còn đỡ, lỡ mà đọc, sau này cô biết ở nhà người ta thế nào...
Ôn Ý Nùng càng nghĩ càng sợ hãi, càng nghĩ càng xấu hổ.
Hai gò má trắng sứ của cô nóng rực, mang tai đỏ ửng, hận không thể "bùm" một tiếng hóa thành làn khói, bốc hơi khỏi chiếc xe này.
Ngay lúc Ôn Ý Nùng đang đỏ mặt không biết làm sao, giọng nói của trợ lý Lâm lại vang lên, kéo dòng suy nghĩ của cô từ biển sâu ngượng ngùng về thực tại.
"Cô giáo Ôn, phương thức liên lạc của cô là gì?" Lâm Khác nhắc nhở.
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng, Ôn Ý Nùng lúc này mới như bừng tỉnh khỏi cơn mộng. Cô hoàn hồn, hai má vẫn nóng ran, lắp bắp đọc ra một dãy số.
Trợ lý Lâm ghi chép lại, rồi hỏi thêm vài thông tin cơ bản khác.
Ôn Ý Nùng đều phối hợp trả lời.
Chẳng mấy chốc, Lâm Khác lưu thông tin xong, giải thích với Ôn Ý Nùng: "Cô giáo Ôn cứ yên tâm, thông tin cá nhân cô cung cấp sẽ chỉ dùng để đăng ký nhận việc. Chúng tôi sẽ bảo mật tuyệt đối, quyền riêng tư của cô sẽ không bị đe dọa."
"Làm phiền anh rồi." Ôn Ý Nùng cố nặn ra một nụ cười trên mặt.
Cuộc đối thoại kết thúc, trong xe lại chìm vào yên lặng.
Nếu nói trước đó Ôn Ý Nùng chỉ hơi dè dặt, thì giờ phút này, cảm giác của cô hoàn toàn có thể dùng từ "như ngồi trên đống lửa" để hình dung.
Trong lòng nhấp nhổm không yên, tim cũng đập rất nhanh.
Thình thịch thình thịch thình thịch.
Cô ôm chặt cặp lồng giữ nhiệt chứa đầy canh gà, lặng lẽ hít vào thở ra, cố gắng bình ổn tâm trạng, lưng cũng ưỡn thẳng tắp.
Thỉnh thoảng nhịn không được, cô lại dùng khóe mắt liếc sang phía bên trái.
Sau khi nói xong câu "Người liên lạc với cô là tôi", Mạc Thiếu Thương không lên tiếng thêm lần nào nữa.
Anh có vẻ thực sự có chút mệt mỏi, lưng tựa vào ghế một cách tao nhã, đôi mắt lại khép hờ. Chiếc kính gọng vàng không biết đã được tháo ra từ lúc nào, bị anh kẹp trên tay với tư thế đầy tùy ý và thả lỏng.
Ôn Ý Nùng dè dặt quan sát đối phương.
Người đàn ông này toát ra một loại khí chất rất đặc biệt.
Khí tràng của anh sắc bén, tính xâm lược cực mạnh, nhưng từng cử chỉ hành động lại luôn lộ ra vẻ hờ hững lơ đãng, dường như mọi sự ồn ào biến hóa xung quanh mãi mãi chẳng liên quan gì đến anh.
Cả người cao quý mà lạnh nhạt, ung dung mà u ám, giống như một vùng biển sâu nhìn như không sóng không gió, thực chất lại nguy cơ tứ phía.
Thời gian ở khoảnh khắc này như trôi chậm lại.
Ôn Ý Nùng thu ánh mắt về, cố gắng điều chỉnh dáng ngồi, tay chân nhẹ nhàng, nỗ lực không phát ra tiếng động quá lớn.
So với trạng thái tỉnh táo của Mạc Thiếu Thương, cô thực tâm hy vọng anh cứ ngủ đi thì hơn.
Cô sợ đôi mắt màu xanh đen đó nhìn chăm chú.
*
Suốt chặng đường sau đó ai cũng lặng im không nói gì.
Vài phút sau, chiếc Aston Martin tiến vào cánh cổng sắt chạm trổ, thong thả lăn bánh vào con đường nội bộ của trang viên Mạc thị.
Dù không biết Mạc Thiếu Thương làm công việc gì, nhưng Ôn Ý Nùng có thể nhìn ra, khách hàng của cô rất bận rộn.
Xe vừa đỗ trước lối vào chính của căn biệt thự, hai người đàn ông ngoại quốc mặc vest đi giày da đã tiến lên đón.
Hai người nước ngoài có vóc dáng cao lớn này hiển nhiên đã đứng đợi từ lâu. Thấy Mạc Thiếu Thương, họ bước tới báo cáo công việc, nhắc đến mấy chữ như "năng lượng mới", "hàng không vũ trụ", lời nói thái độ cực kỳ cung kính.
Trong suốt quá trình đó, sắc mặt Mạc Thiếu Thương vẫn thờ ơ, không đáp lại mấy.
Đợi hai người nước ngoài nói xong, anh tùy ý phất tay, ra hiệu họ đến phòng trà đợi.
Hai người liền cầm tài liệu xoay người rời đi.
Ngôn ngữ mà mấy người họ sử dụng để giao tiếp có hệ thống nguyên âm phong phú, thỉnh thoảng xen lẫn vài âm rung lưỡi, hoàn toàn không phải tiếng Trung hay tiếng Anh.
Thật trùng hợp, hồi đại học Ôn Ý Nùng lại vừa khéo học thêm một môn ngoại ngữ hiếm, bởi vậy cô nhận ra ngay lập tức, bọn họ đang nói tiếng Ý.
Cũng chính vào khoảnh khắc này, Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, cuối cùng cũng chậm chạp ngộ ra một chuyện —
Eric là con lai, mà cậu bé là cháu trai của Mạc Thiếu Thương...
Ôn Ý Nùng chợt bừng tỉnh.
Thảo nào ngũ quan của anh lại lập thể sâu thẳm, còn lộ ra vài phần vẻ đẹp hoang dã nguyên thủy sắc sảo... Thì ra cũng có huyết thống châu Âu.
Ôn Ý Nùng suy tư trong lòng.
Đúng lúc này, bóng lưng cao lớn thẳng tắp kia hơi xoay người, đi vài bước đến trước mặt cô rồi đứng yên. Đôi mắt màu xanh đen hơi rủ xuống, bình lặng nhìn cô.
Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, hơi thở của Ôn Ý Nùng bất giác ngưng trệ.
Lúc nãy người này không ngồi khi dựa, cô nhìn ra được thân hình anh cao ráo, trong lòng cũng đã ước lượng qua chiều cao của anh.
Nhưng cho đến giờ phút này, khi đối phương hoàn toàn đứng trước mặt cô, cô mới phát hiện anh đâu chỉ là cao.
Quả thực giống như một ngọn núi trầm mặc mà nguy hiểm.
Ôn Ý Nùng nhìn thẳng qua, thế mà chỉ cao ngang đường vai rắn rỏi của anh. Bờ vai rộng lớn cùng vòm ngực vững chãi che khuất mọi tầm nhìn của cô, một cảm giác áp bức mạnh mẽ ập tới, khiến thân hình mảnh mai của cô trông có vẻ yếu ớt chẳng chịu nổi một đòn.
Cô đứng lọt thỏm trong cái bóng của anh, dường như chỉ cần anh tiến thêm nửa bước là sẽ nuốt chửng lấy cô.
Sự chênh lệch về chiều cao và thể hình đè nặng xuống, hòa quyện với khí tràng đầy tính xâm lược trên người người đàn ông, khiến đầu ngón tay Ôn Ý Nùng phát run, tim đập loạn nhịp.
Theo bản năng, cô lùi lại nửa bước.
Mạc Thiếu Thương: "Tôi có chút việc. Quản gia sẽ đưa cô về phòng."
"Vâng." Ôn Ý Nùng vội vàng gật đầu: "Mạc tiên sinh cứ bận việc đi ạ."
Mạc Thiếu Thương lại nói: "Trong phòng ngủ đã chuẩn bị sẵn một số đồ dùng sinh hoạt, có thể chưa đầy đủ. Thiếu gì thì cứ bảo quản gia, họ sẽ giải quyết."
Ôn Ý Nùng tiếp tục gật đầu: "Tôi biết rồi, cảm ơn Mạc tiên sinh."
Khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng của cô gái trẻ gần trong gang tấc, Mạc Thiếu Thương bình tĩnh nhìn khuôn mặt này, sau đó rời mắt xuống dưới, im lặng lướt qua hai bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của cô, cùng chiếc cặp lồng giữ nhiệt được hai tay ôm suốt dọc đường.
"Cô giáo Ôn muốn tối nay ăn gì?" Mạc Thiếu Thương hỏi.
Câu hỏi này dường như nằm ngoài dự đoán của cô gái.
Cô ngẩn người, ngước hàng mi cong lên nhìn anh, đôi mắt trong veo ngập sương mù, ngơ ngác mơ màng như nai con.
"Tôi..." Ôn Ý Nùng không biết tại sao anh lại hỏi như vậy, bất ngờ, thốt ra một câu trả lời mà chẳng kịp nghĩ ngợi: "Tôi ăn gì cũng được."
Nhận được câu trả lời này, Mạc Thiếu Thương khẽ gật đầu: "Tôi xin phép."
"Tạm biệt." Ôn Ý Nùng vẫy tay theo phản xạ.
Mạc Thiếu Thương xoay người rời đi.
Trợ lý Lâm cũng đi theo.
Tài xế lấy vali xuống xe, Ôn Ý Nùng vừa nói lời cảm ơn xong, quay đầu liền thấy một ông lão lạ mặt.
Ông lão chừng 5-60 tuổi, mái tóc điểm bạc được chải vuốt ngược ra sau một cách tỉ mỉ, trên người mặc bộ vest sẫm màu cắt may vừa vặn, để lộ cổ áo sơ mi trắng tinh phẳng phiu. Mặc dù đã có tuổi, nhưng lưng ông không hề còng mà vẫn thẳng tắp, khuôn mặt thoạt nhìn có chút nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén và bình tĩnh, mang theo cảm giác uy quyền đặc trưng của người lớn tuổi.
"Cô giáo Ôn, hoan nghênh cô đã đến." Ông lão nói.
"Chào ngài."
"Tôi là quản gia ở đây, cô có thể gọi tôi là chú Hành." Quản gia Hành đón lấy vali từ tay Ôn Ý Nùng, cười nói: "Những việc cần dặn dò thì tiên sinh đã dặn cả rồi. Đi thôi, tôi đưa cô đến phòng."
"Làm phiền chú Hành rồi."
Bề ngoài quản gia Hành trông có ít nói cười, nhưng khi thật sự tiếp xúc lại hiền lành bất ngờ.
Trên đường theo chú Hành về phòng, Ôn Ý Nùng bắt đầu tán gẫu với ông.
Sau khi quen thân hơn chút, thần kinh căng thẳng của cô cũng dần buông lỏng, thuận miệng hỏi: "À đúng rồi chú Hành, bình thường chú cũng sống ở đây ạ?"
"Ừ. Ngoài tôi ra còn có những nhân viên khác nữa."
Chú Hành trả lời xong, hơi dừng lại một nhịp rồi bổ sung thêm: "Tuy nhiên, cô giáo Ôn cứ yên tâm. Chúng tôi chỉ xuất hiện khi cần thiết, trong những tình huống bình thường, cô sẽ không nhận thấy được sự tồn tại của chúng tôi đâu. Chúng tôi chỉ cung cấp tiện lợi cho sinh hoạt của cô chứ không gây ra bất cứ rắc rối nào."
Ôn Ý Nùng bật cười: "Xem ra mọi người là một đội ngũ rất chuyên nghiệp."
Lời này khiến khóe miệng chú Hành cũng hơi nhếch lên, khiêm tốn nói: "Chỉ là mỗi người một việc thôi."
Không lâu sau, chú Hành dẫn Ôn Ý Nùng bước lên cầu thang xoắn ốc, đi tới tầng ba của căn biệt thự.
Hành lang sâu hun hút và yên tĩnh, hai bên tường treo những bức tranh trừu tượng mang ý cảnh sâu xa.
"Cô giáo Ôn, đây là phòng của cô." Lão quản gia chu đáo dừng lại trước một cánh cửa, giọng điệu điềm đạm ôn hòa: "Phòng ngủ của tiểu thiếu gia Eric ở ngay sát vách phòng cô."
Ôn Ý Nùng gật đầu: "Vâng."
Chú Hành dừng lại một chút, ánh mắt như có như không hướng về phía cuối hành lang bên kia, nói tiếp: "Đằng kia là phòng ngủ của Mạc tiên sinh."
Một câu nói nhẹ bẫng, lại như một viên sỏi rơi xuống mặt hồ trong lòng Ôn Ý Nùng, gợi lên gợn sóng lăn tăn.
Cô theo bản năng nhìn theo ánh mắt của chú Hành.
Trong mảng tối tắm, hai cánh cửa gỗ sẫm màu đóng chặt, chỉ khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Trong lòng Ôn Ý Nùng tự dưng căng thẳng, dời tầm mắt đi.
Giao chìa khóa cho người chủ mới của căn phòng, chú Hành chuẩn bị rời đi.
Lúc này, Ôn Ý Nùng chợt nhớ ra điều gì đó, lên tiếng gọi chú Hành lại.
Chú Hành ngoái đầu, thắc mắc nhưng vẫn hòa nhã: "Cô giáo Ôn còn điều gì phân phó?"
Ôn Ý Nùng đưa chiếc cặp lồng giữ nhiệt ôm suốt một đường qua, tiến lên vài bước, nói nhỏ vài câu với chú Hành.
Nghe xong, chú Hành gật đầu liên tục, rồi mới mang theo chiếc cặp lồng rời đi.
Tiếng bước chân xa dần.
Ôn Ý Nùng đẩy cửa phòng bước vào. Thoáng chốc, một mùi hương sức mũi ập tới, như là hỗn hợp của gỗ tuyết tùng và hoa linh lan, tươi mát thanh nhã, cao cấp mà không nồng.
Ngước mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy ánh sáng trong phòng rất tốt, đồ trang trí nội thất chủ yếu theo tông màu trầm. Không gian rất lớn, bao gồm cả phòng khách, khu vực ngủ, thậm chí còn có một thư phòng nhỏ độc lập, bố cục hợp lý.
Ôn Ý Nùng đi sâu vào trong vài bước, tiện tay đẩy một cánh cửa ra, phát hiện bên trong lại là một phòng thay đồ rộng thênh thang, không biết có thể chứa bao nhiêu quần áo.
Điều kiện ăn ở tốt ngoài sức tưởng tượng.
Ôn Ý Nùng cong khóe môi, vô cùng hài lòng với phòng ngủ này.
Mất một lúc lâu mới thu dọn hành lý xong xuôi, cô đứng dậy vặn cổ rồi ngồi xuống sô pha nghỉ ngơi.
Đã là lúc chạng vạng, ánh hoàng hôn vàng rực hắt qua ô cửa kính sát đất khổng lồ, in những vệt bóng dài trên mặt sàn.
Ngồi một lúc, Ôn Ý Nùng định gửi tin nhắn báo bình an cho mẹ.
Nào ngờ ngón tay vừa chạm vào điện thoại, ký ức liền vọt tới như thuỷ triều.
Cô lại nhớ ra chuyện mình gửi nhầm tin nhắn nói xấu cho chính chủ Mạc Thiếu Thương...
Trong nháy mắt, cảm giác "đội quần" lại dâng trào mạnh mẽ. Cô đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, thậm chí ngay cả những ngón chân trong giày cũng cuộn tròn vì quẫn bách.
Nhưng ngay sau đó, đôi tay đang che mặt lại chậm rãi buông xuống.
Cho đến tận lúc này, khách hàng của cô trông vẫn rất bình thường, hoàn toàn không nhắc tới chuyện này.
Có lẽ nào anh căn bản không đọc được?
Hay là nói, cho dù có đọc cũng cảm thấy cô không mấy quan trọng, chẳng đáng tốn thời gian và công sức để ý tới?
Một loại tâm lý ăn may lặng lẽ ló đầu ra...
Đột nhiên, cộc cộc, hai tiếng gõ cửa vang lên.
Ôn Ý Nùng hoàn hồn, đứng dậy sửa sang lại quần áo, đi tới mở cửa.
Khoảnh khắc nhìn rõ vị khách ngoài cửa, ánh mắt cô khẽ dao động.
"Mạc tiên sinh?" Ôn Ý Nùng nín thở, đè nén sự rung động mãnh liệt: "Ngài tìm tôi có việc gì sao?"
"Bữa tối chuẩn bị xong rồi."
Mạc Thiếu Thương nói: "Tôi đến mời cô giáo Ôn xuống lầu dùng bữa."
"..."
Lòng bàn tay Ôn Ý Nùng mướt mồ hôi. Cô kinh ngạc khi thấy người này đích thân làm chuyện này, lại không tiện tỏ thái độ, chỉ có thể kìm nén sự chấn động mà ra vẻ tự nhiên gật đầu: "Vâng."
Cô khép cửa phòng lại, rảo bước theo anh.
Hai bóng người một trước một sau bước đi trên dãy hành lang tĩnh mịch, tiếng bước chân bị lớp thảm mềm mại nuốt chửng.
Trong lòng Ôn Ý Nùng bất ổn, chốc chốc lại nhìn trộm về phía trước.
Nhìn từ bóng lưng của Mạc Thiếu Thương, bước chân anh thong dong, tư thái nhàn nhã, có vẻ không có ý định nói chuyện với cô.
Hình như... thật sự chỉ đến gọi cô ăn cơm?
Thấy tình cảnh này, sợi dây căng cứng trong đầu Ôn Ý Nùng hơi giãn ra, tảng đá treo trong lòng cũng bắt đầu từ từ hạ xuống.
Xem ra anh thật sự không đọc được cái tin nhắn chê anh dữ dằn của cô.
Tạ ơn trời đất.
Ôn Ý Nùng thầm thấy may, cẩn thận chậm rãi thở ra một hơi.
Thần kinh lơi lỏng đôi chút, cuối cùng cô cũng có tâm trí rảnh rỗi ngắm nghía xung quanh.
Nội thất của căn biệt thự này được trang hoàng vô cùng tinh tế, từng viên gạch mái ngói đều mang nét độc đáo.
Ôn Ý Nùng đảo mắt. Đúng lúc sự chú ý của cô bị một bức tượng điêu khắc bằng kim loại đặt trong hốc tường thu hút, hoàn toàn không có một điềm báo nào, Mạc Thiếu Thương đi đằng trước bỗng nhiên mở miệng.
Anh bình tĩnh gọi: "Cô giáo Ôn."
Ôn Ý Nùng mải ngắm tác phẩm nghệ thuật, nên trả lời tùy ý: "Vâng?"
"Tại sao cô lại cảm thấy tôi rất dữ?"
"..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
