Lời của Mạc Thiếu Thương khiến Ôn Ý Nùng sững sờ.
Não cô nhất thời chưa loát kịp — có ý gì? Vị khách hàng này đã cất công tìm kiếm số điện thoại của cô, cố gắng kết bạn WeChat với cô...
Còn tìm tận ba lần?
Không chút khoa trương nào, Ôn Ý Nùng quả thực kinh ngạc đến mức cảm thấy hoang đường.
Không bao lâu sau, cô mới hoàn hồn, đè nén cảm giác kỳ quặc trong lòng, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất để giải thích: "WeChat của tôi không đăng ký bằng số điện thoại này."
Nói đến đây, cô vội vàng cầm lấy điện thoại trên bàn, mở khóa, vào giao diện kết bạn của WeChat: "Để tôi trực tiếp thêm ngài vậy. Số WeChat của Mạc tiên sinh có phải là số điện thoại của ngài luôn không?"
Mạc Thiếu Thương gật đầu.
"Được rồi." Ôn Ý Nùng đáp lời, ngón tay lướt trên danh bạ điện thoại, rất nhanh đã tìm thấy số điện thoại từng gọi cho cô vào cái đêm ở quán bar.
Cô đọc lên một dãy số, sau đó xác nhận lại: "Là số này ạ?"
"Ừm."
Nghe vậy, Ôn Ý Nùng lập tức sao chép số điện thoại, dán vào thanh tìm kiếm của WeChat rồi nhấn "Tìm".
Mạng rất nhanh, gần như chỉ trong chớp mắt, một tấm danh thiếp WeChat đã nhảy ra, đập vào mắt cô.
Ôn Ý Nùng theo bản năng nhìn lướt qua. Thấy biệt danh trên tấm danh thiếp này cực kỳ ngắn gọn, chỉ có duy nhất một chữ cái tiếng Anh in hoa "M", còn ảnh đại diện là một bầu trời đêm, giống như lớp mực đặc quánh không thể hòa tan, chỉ có dải ngân hà màu xanh lam làm điểm nhấn.
Tổng thể bức ảnh trông vô cùng lạnh lẽo, sâu thẳm, toát ra một cảm giác cô độc khiến người ta khó lòng tiếp cận.
Nhưng thật ra... rất phù hợp với cảm giác mà vị khách hàng này mang lại.
Nhìn vào bầu trời đêm trên ảnh đại diện, Ôn Ý Nùng hơi thẫn thờ, dường như có thể cảm nhận được sự cô đơn không lối thoát ẩn sâu trong màn đêm ấy.
Giây lát sau, cô lắc lắc đầu, di chuyển ngón tay, nhấn vào tùy chọn "Thêm bạn bè" trên màn hình.
Thao tác hoàn tất.
Ôn Ý Nùng ngước mắt lên, nhìn Mạc Thiếu Thương ở phía đối diện bàn ăn, khóe môi nở một nụ cười mỉm dịu dàng và chuyên nghiệp, nói: "Mạc tiên sinh, lời mời kết bạn đã được gửi đi rồi, lát nữa ngài đồng ý là được. Sau này có chuyện gì liên quan đến Eric, hoặc ngài có câu hỏi, góp ý gì, đều có thể nhắn tin cho tôi qua WeChat, quả thực tiện hơn gửi tin nhắn SMS nhiều."
Nói đến đây, cô dừng lại một nhịp, cân nhắc đến việc đôi khi đang làm việc sẽ không thể trả lời tin nhắn ngay lập tức, liền bổ sung thêm: "Tất nhiên, nếu tôi không trả lời ngay, thì có thể là do tôi đang trên lớp hoặc đang bận việc khác, phiền ngài kiên nhẫn đợi một chút, hễ bận xong mà nhìn thấy tin nhắn tôi nhất định sẽ trả lời."
Mạc Thiếu Thương không lên tiếng ngay, chỉ rũ mắt, nhìn xuống chiếc điện thoại đang đặt trên mặt bàn của mình.
Màn hình sáng lên, một ngón tay thon dài với các khớp xương rõ ràng lướt qua, ngay sau đó nhấn vào icon phần mềm mạng xã hội màu xanh lá.
Quả nhiên, trong mục lời mời kết bạn đã xuất hiện thêm một thông báo mới.
Anh mở ra.
Nickname của người gửi lời mời lập tức đập vào mắt: Phô Mai Ánh Trăng Ngọt Ngào.
Avatar là một hình vẽ hoạt hình vẽ tay: Một cô bé có mái tóc dài màu hồng, đôi mắt cười cong cong thành hai hình bán nguyệt đáng yêu, trong lòng còn ôm một chú mèo nhỏ lông xù. Background phía sau là những vì sao lấp lánh, trông có vẻ hoạt bát và ấm áp.
Mạc Thiếu Thương khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên avatar hoạt hình này.
Đối diện.
Thấy Mạc Thiếu Thương rũ mi, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, vẻ mặt chăm chú không biết đang soi xét cái gì, trong lòng Ôn Ý Nùng không khỏi sinh ra vài phần mờ mịt và nghi ngờ.
Xem một cái lời mời kết bạn mà cần lâu như vậy sao?
Đang thắc mắc, Ôn Ý Nùng cũng theo bản năng cúi đầu, liếc nhìn màn hình điện thoại của mình.
Cái liếc mắt này suýt chút nữa khiến cô bị nước bọt của chính mình làm cho sặc chết.
Ôi đệt.
Cô đăng nhập nhầm tài khoản WeChat rồi!
Giống như đại đa số những người lao động cần mẫn khác, Ôn Ý Nùng có hai tài khoản WeChat.
Một tài khoản công việc, dùng để thêm đồng nghiệp, phụ huynh học sinh và phục vụ cho một số giao dịch công việc cần thiết. Avatar và nickname của tài khoản này đều khá nghiêm túc, vô cùng phù hợp với hình tượng xã hội của một giáo viên phục hồi chức năng chuyên nghiệp.
Tài khoản còn lại hoàn toàn là tài khoản cá nhân, là góc nhỏ để cô tung bay, trong đó toàn là bạn bè thân thích và bạn học cũ, avatar và nickname đương nhiên cũng tùy hứng hơn rất nhiều.
Mà-bây-giờ! Cô lại dùng cái tài khoản cá nhân ngập tràn hơi thở không-chuyên-nghiệp, không-đáng-tin-cậy này để kết bạn với vị khách hàng đã bỏ ra số tiền khổng lồ thuê cô làm giáo viên nội trú...
Làm sao bây giờ?
Liệu anh có thấy cô rất trẻ con không? Thậm chí còn nghi ngờ sự chuyên nghiệp điềm tĩnh mà cô luôn thể hiện bấy lâu nay đều là giả vờ?
A a a!
Ôn Ý Nùng càng nghĩ càng quẫn bách, mặt nóng lên, khóc không ra nước mắt, hận không thể lập tức tìm cái lỗ chui xuống.
Cô đành hắng giọng, cố tỏ ra bình tĩnh để tìm cách vớt vát hình tượng: "Ồ ngại quá, Mạc tiên sinh, tôi dùng nhầm tài khoản WeChat rồi. Tôi sẽ đổi sang tài khoản công việc khác để kết bạn lại với ngài ngay đây..."
Tuy nhiên, lời còn chưa dứt, trên màn hình điện thoại đã hiện lên một thông báo từ hệ thống:
[M] đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn.
Ôn Ý Nùng: "..."
Ôn Ý Nùng trầm mặc.
Mạc Thiếu Thương lúc này mới ngước mắt lên, ánh mắt thâm thúy rơi trên khuôn mặt có chút cứng đờ của Ôn Ý Nùng, nói: "Avatar WeChat này, rất đặc biệt."
Nghe thấy câu này, Ôn Ý Nùng càng thêm xấu hổ, nhiệt độ trên hai má cũng trở nên nóng bừng, hoàn toàn không phân biệt được câu nói này của anh là thật lòng cảm thấy đặc biệt, hay đang ngầm chế nhạo cô trẻ con nữa.
Cô chỉ có thể ho khan một tiếng, căng da đầu nói: “Tiện tay vẽ thôi, vẽ không được đẹp, để Mạc tiên sinh chê cười rồi."
Tầm mắt Mạc Thiếu Thương không hề xê dịch, vẫn bình tĩnh chuyên chú nhìn cô, hỏi: "Đây là cô tự vẽ sao?"
Ôn Ý Nùng gật đầu, giọng điệu hiếm hoi mang theo một tia tùy hứng: "Vâng. Trước đây tôi từng học vẽ một năm, là sở thích cá nhân thôi ạ."
"Xem ra, cô giáo Ôn có sở thích rất phong phú." Sắc mặt Mạc Thiếu Thương vẫn như thường.
Ôn Ý Nùng bị anh nhìn đến mức có chút mất tự nhiên, cầm lấy cái thìa, vô thức khuấy khuấy bát canh, nhỏ giọng đáp: "Ngài thật thích khen người khác. Làm tôi lại muốn nói cảm ơn rồi..." Khóe môi cong lên một nụ cười thương mại: "Cảm ơn ngài."
Mạc Thiếu Thương yên lặng quan sát cô gái trước mắt, ngón trỏ miết nhẹ qua thân chiếc cốc sứ trắng, không nói thêm lời nào nữa.
Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Trong phòng ăn chỉ còn lại tiếng va chạm khe khẽ của bát đũa và những âm tiết vô nghĩa thỉnh thoảng phát ra từ miệng Eric.
*
Nửa sau của bữa tối, Ôn Ý Nùng cố gắng tập trung, tiếp tục hướng dẫn Eric học một số kỹ năng sinh hoạt cơ bản.
Mạc Thiếu Thương dường như rất bận. Sau bữa ăn, anh thay quần áo rồi rời khỏi trang viên, còn Ôn Ý Nùng thì ở lại chơi game thẻ bài nhận thức cùng Eric để củng cố lại những kiến thức đã học ban ngày.
Mãi đến hơn 9 giờ tối, sau khi giao lại cậu nhóc đang ngáp ngắn ngáp dài cho dì giúp việc đưa đi đánh răng rửa mặt và đi ngủ, cô mới rốt cuộc rảnh rỗi, vừa xoa xoa cái cổ vừa trở về phòng mình.
Tắm nước nóng xong, cả người sảng khoái hơn hẳn.
Ôn Ý Nùng ngả lưng xuống giường, theo thói quen cầm điện thoại lên lướt. Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô mở WeChat, nhấn vào khung chat có avatar bầu trời đêm kia.
Nhìn chằm chằm vào khoảng tối tăm ấy một lúc, cô chớp chớp mắt, đầu ngón tay di chuyển, mang theo một chút tò mò và thăm dò, nhấn vào trang cá nhân (Moments) của đối phương.
Không có ảnh bìa tùy chỉnh, không có chữ ký cá nhân, cũng chẳng có lấy một bài đăng nào.
Trang cá nhân của Mạc Thiếu Thương trống trơn, sạch sẽ đến mức gần như lạnh lẽo, toát ra một cảm giác xa cách thiếu hơi người sống.
Xem một lúc, thấy không có gì thú vị, Ôn Ý Nùng tiện tay thoát ra, thầm nghĩ:
Đúng là một người khó nắm bắt.
*
Chạng vạng hôm sau, hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành một màu đỏ cam rực rỡ.
Trong lúc đợi Eric học xong lớp âm nhạc, Ôn Ý Nùng không có việc gì làm, dứt khoát đi dạo trong trang viên cho tiêu thực.
Lúc đi ngang qua trường đuangựa, bên cạnh có một khu vực đã được rào lại, có vài người trông giống như công nhân đang thi công bên trong, dường như đang xây dựng công trình gì đó.
Phát hiện này khiến cô hơi tò mò. Nhưng cũng không nán lại lâu, tiếp tục đi về phía trước. Khi đến gần nhà kính trồng hoa, tình cờ gặp được quản gia đang chỉ đạo người làm vườn cắt tỉa cành lá.
"Chú Hành." Ôn Ý Nùng tươi cười chào hỏi.
Chú Hành dừng công việc trên tay, mỉm cười hiền từ đáp lại: "Cô giáo Ôn."
Hai người trò chuyện đôi câu.
Ôn Ý Nùng nhớ lại cảnh tượng ban nãy nhìn thấy bên cạnh trường đua ngựa, thuận miệng hỏi: "Đúng rồi chú Hành, cháu vừa thấy hình như có người đang thi công bên cạnh trường đua, là đang xây thêm cơ sở vật chất mới ạ?"
Chú Hành vẫn giữ nụ cười hòa ái trên mặt, giải thích: "Thú cưng tiên sinh đặt mua trước đó, dự kiến tháng sau sẽ được vận chuyển từ Mexico về. Chúng tôi đang chuẩn bị nhà mới cho nó trước."
"Thú cưng?" Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt: "Là ngựa ạ?"
Chú Hành lắc đầu: "Là một con trăn Rosy."
"..."
Nụ cười trên mặt Ôn Ý Nùng lập tức đông cứng lại.
Trăn Rosy?
Thoáng chốc, cô nhớ lại con rắn cạp nia bạch tạng tên Silvio từng nhìn thấy trong thư phòng của Mạc Thiếu Thương trước đây, trong lòng căng thẳng, dường như có tia ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Ôn Ý Nùng do dự một lát, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi chú Hành: "Mạc tiên sinh... dường như rất thích loài rắn?"
Ý cười chú Hành không giảm, đưa ra một câu trả lời kín kẽ không một kẽ hở: "Sở thích của tiên sinh, chúng tôi không tiện suy đoán."
Ôn Ý Nùng nhìn ra chú Hành không muốn nói nhiều, thức thời không gặng hỏi nữa, chỉ cong cong môi, nói: "Chú Hành cứ làm việc đi ạ, cháu đi trước."
"Tạm biệt."
Trở lại tầng ba của khu nhà chính, Ôn Ý Nùng định về phòng ngủ nghỉ ngơi. Khi đi ngang qua dãy hành lang trống trải vắng lặng, một tiếng đàn mờ ảo, xa xăm bỗng lọt vào tai cô.
Tiếng đàn du dương uyển chuyển, mang theo một nỗi u buồn và thanh tao khó tả bằng lời, vang lên vô cùng rõ ràng trong buổi chập tối tĩnh mịch.
Ôn Ý Nùng bất giác dừng bước, nghiêng tai lắng nghe.
Phát hiện, nơi phát ra âm thanh dường như là... phòng ngủ chính ở cuối hành lang?
Hạt giống tò mò đã được gieo rắc nhiều ngày, nay được tiếng đàn này tưới tắm, rốt cuộc cũng nảy mầm vào giờ phút này.
Thình thịch thình thịch, trái tim của Ôn Ý Nùng bỗng nhiên đập nhanh hơn.
Giằng co vài giây, lòng hiếu kỳ mãnh liệt đã chiến thắng lý trí, cô rón rén bước đi, giống như một con mèo đang nhón chân đi trên nóc nhà, lặng lẽ đến gần cánh cửa gỗ nặng nề kia.
Không biết là trùng hợp, may mắn hay bất hạnh.
Cửa phòng ngủ chính không đóng chặt, vậy mà hé ra một khe hở.
Ôn Ý Nùng nín thở, ghé sát lại, xuyên qua khe cửa nhìn vào bên trong.
Trong phòng không bật đèn, rèm cửa dày cộm cũng được kéo kín bưng, chỉ có một ngọn đèn cây ở góc phòng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, miễn cưỡng phác họa ra những đường nét xa hoa mà lạnh lẽo trong phòng.
Ở ngay chính giữa khoảng sáng mờ mịt ấy, là một chiếc piano ba chân màu đen.
Một bóng người đang ngồi ngay ngắn trước nó.
Người đàn ông chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen, vài chiếc cúc áo trên cùng tùy ý để mở, lộ ra đường nét xương quai xanh duyên dáng cùng một khoảng ngực săn chắc. Anh khép hờ hai mắt, hàng mi dài đổ bóng mờ xuống dưới bọng mắt, xương quai hàng rõ ràng sắc bén, giống như một khối ngọc lạnh được điêu khắc tỉ mỉ.
Mười ngón tay với khớp xương rõ ràng đang linh hoạt tung bay trên những phím đàn đen trắng, nhún nhảy, nước chảy mây trôi.
Đột nhiên, khi bản nhạc đến đoạn cao trào, đối phương thay đổi góc độ, trái tim Ôn Ý Nùng bỗng nhiên co rút.
Nhìn thấy ở vị trí cơ ngực bên trái gần trái tim của người đàn ông, vậy mà uốn lượn một hình xăm con rắn màu đen tuyền, sống động như thật, giống như một sinh vật sống. Nó tạo nên một sự tương phản cực hạn, lại mang đến hiệu ứng thị giác cực kỳ hòa hợp với góc nghiêng lạnh lùng đang chìm đắm trong âm nhạc của anh lúc này.
Nguy hiểm, vặn vẹo, dục cảm.
Mê hoặc lòng người.
"..." Ôn Ý Nùng trợn tròn mắt.
Cảnh tượng chấn động quá đỗi mãnh liệt, cô chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức gần như mất kiểm soát, gương mặt cũng tự dưng nóng ran.
Sợ làm kinh động đến người trong phòng ngủ, Ôn Ý Nùng không dám nhìn thêm nữa, lập tức ôm ngực, rón rén nhẹ nhàng rời đi.
Tiếng bước chân uyển chuyển xa dần, cho đến khi biến mất.
Một khúc nhạc kết thúc.
Mạc Thiếu Thương chậm rãi mở mắt.
Anh dừng những ngón tay đang âu yếm phím đàn lại, nghiêng đầu, ánh mắt phóng ra phía hành lang không một bóng người ngoài cửa. Đôi mắt màu xanh đen trong bóng đêm phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo.
*
Hai ngày sau đó, Kinh Hải bị bao phủ bởi những cơn mưa dầm dề liên miên.
Bầu trời xám xịt, không khí trong trang viên tràn ngập hơi nước ẩm ướt.
Buổi chiều hôm nay, trong giờ giải lao của lớp học Floortime của Eric.
Ôn Ý Nùng thấy mưa đã tạnh, mây đen trên trời rốt cuộc cũng tan đi, liền dắt bạn nhỏ đi đến một bãi cát bên bờ hồ nhân tạo.
Liệu pháp thiên nhiên cũng là một trong những phương pháp can thiệp mà Ôn Ý Nùng thường dùng.
Để trẻ tự kỷ tiếp xúc với cát, bùn đất và các vật liệu tự nhiên khác, sẽ rất có ích cho việc tích hợp giác quan và giúp bọn họ thư giãn cảm xúc.
Quãng thời gian sau cơn mưa, hai bóng dáng một lớn một nhỏ ngồi xổm trên mặt đất, bắt đầu dùng chiếc xẻng nhỏ đào đất.
Trên mặt Ôn Ý Nùng mang nụ cười dịu dàng, đang kiên nhẫn hướng dẫn Eric cảm nhận độ ẩm và sự thô ráp của đất cát, chợt nghe thấy tiếng bước chân không nhanh không chậm vang lên từ phía sau.
Dẫm lên nền cỏ ẩm ướt, phát ra tiếng sột soạt rất khẽ.
Cô quay đầu lại.
Người tới mặc vest đi giày da, dáng người cao ngất, là trợ lý của Mạc Thiếu Thương - Lâm Khác.
"Cô giáo Ôn." Lâm Khác mỉm cười.
Người trong trang viên, giữa hai người đều có một sự ăn ý khó diễn tả thành lời.
Dì giúp việc ở bên cạnh thấy cảnh này, căn bản không cần Lâm Khác mở miệng, liền chủ động tiến lên tiếp quản, tiếp tục cùng Eric xúc cát.
Ôn Ý Nùng lúc này mới đứng dậy, phủi phủi bùn đất trên tay, cong môi nói: "Trợ lý Lâm, chào buổi chiều."
"Làm phiền cô giáo Ôn rồi." Lâm Khác cụp mắt nhìn lướt qua chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay, lịch sự hỏi thăm: "Không biết có thể mượn cô khoảng mười phút được không?"
Ôn Ý Nùng khó hiểu: "Sao vậy? Có chuyện gì sao?"
Lâm Khác nói ngắn gọn: "Mạc tiên sinh tìm cô."
Trong lòng Ôn Ý Nùng nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi nhiều, gật gật đầu, đáp: "Vâng."
Không lâu sau, hai người một trước một sau đi đến phòng trà.
Sau khi đưa người đến nơi, Lâm Khác lặng lẽ lui ra ngoài, thuận tay nhẹ nhàng khép cửa lại.
Trong phòng tĩnh lặng vô cùng.
Cảm giác căng thẳng lại một lần nữa như màng nhện giăng kín cõi lòng, Ôn Ý Nùng âm thầm hít sâu một hơi, ngước mắt lên.
Ôn Ý Nùng không lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng ở một bên.
Một lúc sau, một chén trà được đẩy nhẹ đến trước mặt cô, đáy chén chạm vào khay trà, không hề phát ra một tiếng động nào.
"Cô giáo Ôn, mời dùng."
Ôn Ý Nùng vội vàng đưa hai nhận lấy, khách sáo nói: "Cảm ơn Mạc tiên sinh." Cẩn thận nhấp một ngụm nhỏ, hương trà đậm đà, dư vị ngọt ngào.
Mạc Thiếu Thương chăm chú nhìn cô, đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu bình thản nói: "Hôm nay mời cô giáo Ôn tới đây, là muốn nhờ cô giúp tôi một việc."
Nghe xong Ôn Ý Nùng kinh ngạc trong lòng. Cô suy tư một lát, sau đó đặt chén trà xuống, nghiêm túc nói: "Mạc tiên sinh cứ nói. Chỉ cần là việc tôi có thể làm được, nhất định sẽ dốc hết sức."
Mạc Thiếu Thương: "Ba ngày nữa, tôi phải đến dự một buổi dạ tiệc."
"Vâng. Rồi sao nữa ạ?"
"Không biết có thể mời cô giáo Ôn hạ mình, trở thành bạn đồng hành của tôi."
"..." Hả?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
