Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trời mưa. Mưa như trút xuống thành phố Tĩnh Xuyên, từng cơn gió lùa qua những hàng cây bên đại lộ khiến mặt kính lớn của tầng cao khách sạn Đế Lâm trở nên mờ nhòe. Tiếng sấm rền vang từ xa kéo dài như tiếng thở dài của bầu trời xám xịt.
Trong căn phòng họp VIP nằm trên tầng 36 toà nhà tập đoàn Trạch Thị, không gian được trang trí bằng gỗ óc chó và da thuộc cao cấp, bầu không khí lại lặng như tờ, lạnh lẽo không kém gì ngoài kia. Đèn trần màu vàng dịu, sáng vừa đủ để soi rõ nét mặt hai con người đang ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn dài.
Giản Tư Du ngồi thẳng lưng, hai bàn tay đan chặt vào nhau trên đùi. Dáng vẻ của cô khiến người ta dễ dàng lầm tưởng rằng cô đang rất bình tĩnh. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy các đốt ngón tay cô đã trắng bệch vì siết quá chặt.
Trên bàn là một xấp giấy A4 in rõ ràng, góc trên cùng có đóng dấu đỏ của Trạch thị. Bản hợp đồng hôn nhân. Dày ba trang, từng dòng từng chữ đều lạnh lùng và rạch ròi như một bản thỏa thuận thương mại.
Cô đã đọc nó không dưới mười lần.
Thực ra, khi ngồi ở đây, cô chẳng còn lựa chọn nào nữa.
Giản gia đã đến bờ vực sụp đổ sau cái chết đột ngột của cha cô. Những khoản nợ chồng chất, cổ phần bị chiếm đoạt, và toàn bộ hệ thống quản lý rối loạn. Trong lúc tuyệt vọng, chỉ có một người chủ động chìa tay ra giúp. Nhưng cánh tay ấy lại mang theo điều kiện: một cuộc hôn nhân không tình yêu.
Người đàn ông đang ngồi đối diện cô chính là Trạch Lâm Phong.
Anh là CEO đương nhiệm của Trạch thị, một trong những tập đoàn đa ngành lớn nhất Tĩnh Xuyên. Anh nổi tiếng không chỉ bởi tài năng kinh doanh sắc sảo mà còn vì vẻ ngoài lạnh lùng, điềm đạm và thái độ sống khép kín. Trạch Lâm Phong chưa từng dính bất kỳ tin đồn tình ái nào. Với giới thương trường, anh là hình mẫu "vừa khó gần, vừa không thể với tới".
Vậy mà giờ đây, anh lại đang ngồi trước mặt cô, đưa ra một đề nghị hôn nhân không kèm theo tình cảm.
“Đây là lần cuối cùng tôi nhắc lại điều kiện.” Giọng anh đều đều, không mang theo cảm xúc. “Cuộc hôn nhân này kéo dài ba năm. Không yêu cầu quan hệ tình cảm, không can thiệp đời sống riêng tư. Em vẫn có thể tiếp tục làm việc tại Giản thị, nhưng tuyệt đối không được làm gì gây ảnh hưởng đến danh tiếng Trạch gia. Sau ba năm, nếu không có phát sinh đặc biệt, chúng ta ly hôn trong hòa bình.”
Cô cười nhẹ. Một nụ cười rất nhạt, chẳng biết là đang tự giễu hay chấp nhận số phận. Một hợp đồng lạnh lùng, một cuộc đời mới cũng lạnh lùng chẳng kém.
Cô cúi đầu, cầm bút. Mực đen lướt qua tờ giấy trắng, từng nét ký tên Giản Tư Du hiện lên rõ ràng như một dấu ấn không thể xóa bỏ.
“Vậy ngày mai sẽ tổ chức hôn lễ." anh nói, giọng nói vẫn đều đều như cũ.
Cô ngẩng lên, hơi bất ngờ. “Gấp vậy sao?”
“Chúng ta cần tạo lòng tin với cổ đông hai bên. Tôi không muốn bị đồn là kết hôn giả.”
Anh đứng dậy, động tác dứt khoát. Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo càng làm nổi bật khí chất lạnh lẽo mà quyến rũ của anh. Trạch Lâm Phong nhìn cô lần cuối trước khi bước ra khỏi phòng. “Tôi sẽ cho người sắp xếp. Em không cần lo.”
Cánh cửa phòng đóng lại sau lưng anh, để lại Giản Tư Du ngồi một mình trong không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi dội lên cửa kính như một bản hòa tấu buồn bã.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào tờ hợp đồng. Lạnh. Rất lạnh.
Từ hôm nay, cô chính thức là vợ của người đàn ông đó — trên giấy tờ.
Một cuộc hôn nhân không cảm xúc, không ràng buộc, không kỳ vọng.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




