Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hợp đồng 30 ngày, tổng tài cưng chiều vợ Chương 24: Ngọn Lửa Bùng Cháy, Mất Kiểm Soát

Cài Đặt

Chương 24: Ngọn Lửa Bùng Cháy, Mất Kiểm Soát

Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm như muốn cuốn cô vào trong, nhịp tim Ngôn Vãn đập liên hồi, trong lòng rối bời.

Cô lúng túng lên tiếng: "Không, tôi không hề xa lánh anh."

"Thật sao?"

Hoắc Lê Thần nhìn cô đầy vẻ dò xét, rõ ràng là không tin.

Anh cúi người về phía trước, khuôn mặt anh tuấn áp sát lại gần.

Mùi rượu nồng nàn phả vào mặt cô.

Anh đến gần quá, Ngôn Vãn căng thẳng đến mức người cứng đờ, hai má nóng bừng không tự chủ được.

"Anh Hoắc, anh say rồi."

"Em biết tôi không say, nhớ kỹ lời tôi nói."

Giọng anh trầm thấp, mỗi chữ đều vô cùng nghiêm túc.

Tim Ngôn Vãn đập mạnh, cô không dám suy nghĩ sâu về ý tứ trong lời nói của anh.

Dù sao anh cũng là Hoắc Lê Thần, người đàn ông ngay từ lần gặp đầu tiên đã cùng cô bàn bạc về việc hủy hôn ước, lại còn biết chuyện không hay ho của cô đêm hôm đó.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng của Ngôn Vãn, Hoắc Lê Thần không ép cô nữa, anh nắm tay cô định kéo vào nhà.

Ngôn Vãn sững người, hốt hoảng rụt tay lại.

"Đã khuya rồi, tôi nên về thôi."

Nửa đêm nửa hôm, nam nữ ở riêng, cô không dám ở lại nhà anh ta làm khách.

Cô quay người định bỏ đi, nhưng nhìn thấy bên ngoài đang mưa, hơn nữa có xu hướng ngày càng lớn.

Trong khu biệt thự này không thể gọi taxi, cho dù cô có gọi xe, cũng phải đi ra đến cổng khu biệt thự, quãng đường cũng không phải là ngắn.

Cô do dự một chút, nhìn Hoắc Lê Thần có chút ngượng ngùng.

"Anh có thể cho tôi mượn một chiếc ô được không?"

Hoắc Lê Thần đứng im, giọng nói có phần không cho phép từ chối: "Ngủ lại đây đi."

Cái gì?

Ngôn Vãn ngẩn người, vội vàng từ chối.

"Không được, như vậy không hay lắm."

"Cô là vị hôn thê của tôi, có gì mà không hay?"

Hoắc Lê Thần nói một cách đương nhiên: "Hơn nữa, trời mưa to như vậy mà để cô tự mình về, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào?"

"Nhưng mà..."

Ngôn Vãn khó xử, nghe thì có lý, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ ở lại nhà Hoắc Lê Thần.

Hoắc Lê Thần nhìn thẳng vào cô: "Sao vậy, sợ tôi ăn thịt sao?"

Ngôn Vãn chột dạ: "Không..."

"Vậy thì vào đi."

Hoắc Lê Thần dứt khoát quyết định thay cô, quay người đi vào trong nhà.

Ngôn Vãn lúng túng đứng đó, trong lòng dâng lên một trận hối hận, bây giờ cô không còn cách nào để nói lời từ chối nữa.

Do dự một chút, cô vẫn bước vào trong.

Thấy cô vào, khóe môi Hoắc Lê Thần khẽ nhếch lên một đường cong khó nhận ra.

Anh đi về phía cầu thang: "Đi theo tôi."

"Vâng."

Ngôn Vãn đi theo lên lầu, nhìn thấy phòng Hoắc Lê Thần dẫn cô đến, chính là căn phòng cô đã ở khi bị ốm hôm đó.

Môi trường hơi quen thuộc khiến cô bớt đi phần nào nỗi bất an trong lòng.

Hoắc Lê Thần đang cầm trên tay một chiếc áo sơ mi trắng đưa cho Ngôn Vãn.

"Ở đây tôi không có quần áo của phụ nữ, cô tắm xong thì mặc tạm cái này."

"Cảm ơn."

Ngôn Vãn nhận lấy, sờ vào chất liệu thoải mái của chiếc áo sơ mi, hai má không khỏi đỏ lên.

Đây là áo của anh, không biết đã mặc qua chưa...

"Khụ, vậy, tôi đi tắm trước, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi."

Ngôn Vãn vội vàng ngăn dòng suy nghĩ, ôm lấy quần áo, xoay người chạy vào phòng tắm.

Nửa tiếng sau.

Ngôn Vãn tắm xong, có chút không tự nhiên mặc chiếc áo sơ mi trắng của Hoắc Lê Thần, từ phòng tắm bước ra.

Cô cứ tưởng trong phòng chắc chắn không còn ai, nhưng lại kinh ngạc khi nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế đơn.

Sao anh vẫn chưa đi?

Nghe tiếng động, Hoắc Lê Thần quay đầu nhìn về phía Ngôn Vãn, ánh mắt không tự chủ được mà tối sầm lại.

Cô vừa tắm xong, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng vì hơi nóng, trông như quả trứng vừa bóc vỏ, non nớt đến mức khiến người ta muốn cắn một miếng.

Chiếc áo sơ mi dài đến đầu gối cô, để lộ đôi chân trắng nõn, khiến cô càng thêm nhỏ bé, đáng yêu.

Nhìn thấy ánh mắt Hoắc Lê Thần ngày càng trở nên nguy hiểm, Ngôn Vãn lúc này mới ý thức được điều gì đó, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.

"Không có."

Hoắc Lê Thần thu ánh mắt một cách tự nhiên, như thể vừa rồi chưa từng xảy ra chuyện gì, bình tĩnh đứng dậy.

Anh đi đến mở tủ quần áo, lấy ra một bộ đồ ngủ.

Sau đó, sải bước đi về phía phòng tắm.

Ngôn Vãn nhìn hành động của anh, kinh ngạc lên tiếng: "Anh muốn tắm ở đây sao?"

Hoắc Lê Thần cười như không cười: "Chứ sao? Đây là phòng của tôi."

"Phòng của anh?"

Ngôn Vãn giật mình nhảy khỏi giường, cô cứ tưởng đây chỉ là một phòng dành cho khách.

Nhưng nhìn bộ đồ ngủ trên tay Hoắc Lê Thần, cô mới ngớ người nhận ra. Tủ quần áo của anh ta cũng ở đây, đây rõ ràng là phòng ngủ của anh ta.

Nghĩ đến việc vừa nãy mình đã tắm trong phòng tắm riêng của anh, còn nằm trên giường của anh, Ngôn Vãn xấu hổ muốn độn thổ.

Cô lúng túng cực kỳ: "Tôi, vậy tôi đi ngủ ở phòng khác."

"Nhà tôi không có phòng khác."

Hoắc Lê Thần nhìn Ngôn Vãn, ánh mắt sâu thẳm, bổ sung một câu: "Cũng chỉ có một cái giường."

Ngôn Vãn: "..." Biệt thự lớn như vậy, nhiều phòng như vậy, đều là để trưng bày sao?

Cô suy nghĩ một chút, nói: "Vậy tôi ngủ sofa ở phòng khách."

"Nhà tôi không có chăn dư, đêm nay mưa to, rất lạnh, ngủ sofa sẽ bị cảm."

"Không sao, tôi rất khỏe..."

Lời Ngôn Vãn còn chưa dứt, Hoắc Lê Thần đột nhiên chuyển hướng, từng bước tiến về phía cô.

Anh nhìn thẳng vào cô, giọng nói trầm thấp có phần nguy hiểm.

"Tôi muốn làm gì thì dù cô ngủ sofa cũng vậy thôi."

Ngôn Vãn đột nhiên cứng đờ người, khuôn mặt đỏ bừng.

Nhìn ánh mắt nguy hiểm của người đàn ông, cô không dám nói thêm gì nữa, vôi lui về phía giường, nằm xuống sát mép giường.

Chiếc giường rộng hơn hai mét, cô nằm co ro chỉ chiếm một phần nhỏ diện tích.

Hoắc Lê Thần khẽ nhíu mày, lần đầu tiên cảm thấy chiếc giường này hơi quá rộng.

Nằm chung giường với một người đàn ông, Ngôn Vãn cứ tưởng mình sẽ căng thẳng đến mức cả đêm không ngủ được, nhưng cảm nhận được hơi thở của Hoắc Lê Thần ở ngay bên cạnh, cô lại không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.

Nghe thấy tiếng hít thở đều đặn bên cạnh, trong bóng tối, Hoắc Lê Thần từ từ mở mắt.

Anh nhẹ nhàng nghiêng người, ánh mắt phức tạp nhìn người phụ nữ đang ngủ quay lưng về phía mình.

Gần trong gang tấc, nhưng dường như lại cách một khoảng cách xa xôi.

"Ầm ầm..."

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm điếng tai.

Ngôn Vãn như bị giật mình, cơ thể nhỏ bé run lên, đột nhiên trở mình lăn vào lòng anh.

Như tìm được chỗ dựa, cô vòng tay ôm lấy anh, sau đó mới an tâm ngủ tiếp.

Hoắc Lê Thần cứng đờ người, kinh ngạc nhìn người phụ nữ trong lòng.

Cơ thể mềm mại của cô áp sát vào anh, như chú mèo con cuộn tròn trong lòng anh.

Mùi hương ngọt ngào trên người cô len lỏi mọi giác quan của anh, khiến ngọn lửa trong người anh bùng cháy không kiểm soát.

Người phụ nữ này...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc