…
Ngày hôm sau, sau khi ăn sáng, Diệp Linh cùng Diệp Gia Khiêm đến tập đoàn Diệp Thị.
Cô không bày trò làm việc từ cấp thấp lên cao, vì thời gian gấp rút, cô không có tâm trạng để chơi trò thăng chức.
Thế nên, cô trực tiếp yêu cầu Diệp Gia Khiêm cho mình vị trí thực tập tổng giám đốc.
Diệp Gia Khiêm chiều con vô cùng, nên đã đồng ý.
Ông còn đích thân thông báo cho ban quản lý công ty, yêu cầu họ phối hợp với công việc của Diệp Linh.
Buổi sáng, Diệp Linh dành thời gian để tìm hiểu tình hình của công ty, đặc biệt chú ý đến một dự án hợp tác sắp tới của tập đoàn Diệp Thị.
Buổi chiều, cô cầm dự án đó đến gặp Diệp Gia Khiêm trong văn phòng.
“Cha, con muốn nói chuyện với cha về dự án phát triển Phong Nhạc Cư.” Diệp Linh nghiêm túc nói.
“Dự án đó có vấn đề gì sao?” Diệp Gia Khiêm thắc mắc hỏi.
Vấn đề? Dự án này có vấn đề lớn đấy chứ!
Phong Nhạc Cư là một dự án hợp tác giữa Âu Thần Mặc và tập đoàn Diệp Thị, mà Diệp Gia Khiêm đã đồng ý vì nể mặt con gái thứ hai của mình.
Tuy nhiên, Âu Thần Mặc đã lợi dụng cơ hội này để hối lộ đối tác của tập đoàn Diệp Thị, khiến họ thay đổi vật liệu xây dựng chất lượng cao bằng loại rác thải xây dựng kém chất lượng và chứa phóng xạ.
Sau đó, hắn ta thuê giới truyền thông tiết lộ vụ việc, khiến giá cổ phiếu của tập đoàn Diệp Thị sụt giảm nghiêm trọng.
Không chỉ vậy, hắn ta còn dàn dựng một vụ cưỡng chế phá dỡ, dẫn đến việc có người chết, và đổ toàn bộ trách nhiệm lên tập đoàn Diệp Thị.
Những sự hãm hại liên tiếp này đã đẩy tập đoàn Diệp Thị vào một tình thế rất bất lợi trong mắt công chúng và trở thành khởi đầu cho bi kịch của gia đình họ Diệp.
Vì vậy, nếu Diệp Linh muốn cứu gia đình, cô phải ngăn chặn dự án hợp tác lần này.
“Về dự án thì không có vấn đề gì, nhưng đối tác lại có vấn đề.” Diệp Linh cau mày nói.
“Cha, công ty chúng ta chuyên về bất động sản, chẳng liên quan gì đến công ty mạng cả, sao lại hợp tác với một công ty như vậy?”
“À, thì ra là chuyện này.” Diệp Gia Khiêm cười giải thích.
“Phong Nhạc Cư là dự án do Diệp Thị và công ty của Thần Mặc hợp tác phát triển. Thần Mặc có hứng thú với bất động sản, hơn nữa, cậu ta chỉ góp vốn mà không can thiệp vào hoạt động của công ty. Cậu ta chỉ muốn học hỏi kinh nghiệm từ cha. Con bé Uyển Nhã xin cha hỗ trợ cậu ấy, cha cũng khó mà từ chối…”
Diệp Linh thầm cảm thấy bất lực.
Âu Thần Mặc chẳng phải không can thiệp, mà là đợi đến khi có chuyện xảy ra để rũ bỏ hoàn toàn trách nhiệm!
Tóm lại, việc hợp tác lần này chẳng qua là vì Diệp Gia Khiêm muốn làm cho con gái thứ hai vui lòng.
Mặc dù ông rất có năng lực trong thương trường, nhưng lại quá nuông chiều con cái.
“Cha.” Diệp Linh trầm giọng nói: “Con mong cha hủy bỏ hợp tác lần này.”
“Tại sao?” Diệp Gia Khiêm ngạc nhiên nhìn Diệp Linh: “Tiểu Linh, cho dù con muốn hủy hợp tác, cũng phải có lý do hợp lý. Không thể để người ta nghĩ rằng con đang cố ý nhằm vào Thần Mặc, đúng không?”
Cô quả thật đang cố ý nhằm vào Âu Thần Mặc, nhưng tất nhiên không thể nói thẳng điều này ra.
Điện thoại của cô rung nhẹ, Diệp Linh mở ra xem, rồi nở một nụ cười mỉm.
“Cha. cha xem cái này.” Diệp Linh đưa điện thoại cho ông.
Diệp Gia Khiêm nghi ngờ cầm lấy điện thoại và lướt xem, sắc mặt ông càng lúc càng trầm xuống.
Diệp Linh vừa gửi chiếc xe Toyota của Diệp Gia Khiêm đi kiểm tra sau khi Âu Thần Mặc trả lại nó cho gia đình hôm qua.
Cô đã nhận được báo cáo kiểm tra từ trung tâm và đó là những gì cô cho ông xem.
“Cha, trong báo cáo ghi rất rõ, phanh của chiếc xe đã bị ai đó cố ý chỉnh sửa.” Diệp Linh nghiêm túc nói: “Đây là chiếc xe cha yêu thích nhất, mỗi lần ra ngoài cha đều lái nó. Cha chắc cũng hiểu hậu quả nghiêm trọng của việc này rồi chứ?”
Diệp Gia Khiêm đặt điện thoại xuống, nét mặt trở nên nặng nề: “Tiểu Linh, con nghi ngờ Âu Thần Mặc đã làm chuyện này?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)