“Ôi chao, Âu tiên sinh, anh còn không hiểu Uyển Nhã sao? Em ấy ngây thơ và tốt bụng như thế, làm sao lại tranh giành tài sản với chị ruột của mình được?”
Diệp Linh nói với vẻ rất đương nhiên: “Hơn nữa, tôi đây cũng chỉ muốn tốt cho hai người thôi! Uyển Nhã đã nói với tôi rằng ước nguyện lớn nhất của em ấy là được kết hôn với anh, sinh con và sống một cuộc sống hạnh phúc viên mãn.
Em ấy không có hứng thú với công việc kinh doanh, nên tôi – với tư cách là chị gái – tất nhiên phải giúp em ấy hoàn thành nguyện vọng, để em ấy có thể vui vẻ sống cùng anh mà không cần lo lắng!”
“Chị ơi, chị thật tốt với em…” Diệp Uyển Nhã cảm động nói, trong khi Âu Thần Mặc giận sôi máu.
Cô ta đúng là quá ngốc và dễ bị lừa!
“Còn về Thần Vũ…” Diệp Linh mỉm cười: “Chuyện đó thì lại càng không thành vấn đề! Giờ nó mới học lớp 11, trước mắt nó phải vào đại học, học thêm một bằng thạc sĩ nữa. Đến lúc nó tốt nghiệp thì đã bảy, tám năm nữa rồi. Lúc đó, dù nó không muốn làm việc ở công ty, tôi cũng sẽ ép nó vào đó!”
Vừa nói, Diệp Linh vừa giơ nắm đấm về phía Diệp Thần Vũ.
“Hả?” Diệp Thần Vũ lập tức rụt người lại trên ghế sofa, cảm thấy uất ức.
Chị cả của cậu ta thật hung dữ! Những ký ức đã phủ bụi trong đầu đột nhiên trở lại.
Cậu ta nhớ hồi nhỏ mình rất nghịch ngợm, nhưng lại rất nghe lời chị cả, và tất nhiên cũng sợ chị nhất.
Vì mỗi khi cậu ta mắc lỗi, cha mẹ chẳng nỡ đánh, còn chị hai thì quá hiền, chỉ có Diệp Linh – người sẵn sàng đánh cậu ta thật sự!
Nhìn Diệp Thần Vũ – cậu em nổi tiếng ngang ngược của nhà họ Diệp – lại dễ dàng bị khuất phục như vậy, mặt Âu Thần Mặc càng trở nên khó coi hơn!
Hắn ta thực sự không ngờ Diệp Linh lại mặt dày như thế, ngang nhiên độc chiếm tài sản nhà họ Diệp trước mặt mọi người!
Đợi đến bảy, tám năm nữa, công ty của nhà họ Diệp e rằng đã hoàn toàn rơi vào tay Diệp Linh và tay chân thân tín của cô rồi!
Còn chuyện để Diệp Thần Vũ đi làm việc trong công ty thì đâu có nghĩa là sẽ chia gia sản cho cậu ta!
Âu Thần Mặc thực sự không thể hiểu nổi, tại sao Diệp Thần Vũ – kẻ luôn hống hách ở nhà họ Diệp – khi gặp Diệp Linh lại như chuột thấy mèo vậy?
“Cảm ơn cha!” Diệp Linh vui vẻ đáp lời.
Sắc mặt Âu Thần Mặc càng thêm tối tăm, Diệp Linh lại một lần nữa phá hỏng kế hoạch của mình!
Chiếc xe đó đã bị hắn ta động tay động chân, chỉ cần Diệp Gia Khiêm ngồi vào, sớm muộn gì cũng sẽ gặp chuyện, nhẹ thì tàn phế, nặng thì mất mạng.
Nếu trụ cột của nhà họ Diệp, Diệp Gia Khiêm gặp chuyện, thì dù Diệp Linh có tài giỏi đến đâu, cô cũng không có đủ thời gian và nền tảng để xoay sở.
Nhưng bây giờ, Diệp Linh lại lấy chiếc xe đó!
Nếu cô xảy ra chuyện mà chết thì không sao, nhưng nếu không chết, thì chẳng phải hắn ta đã lãng phí một cơ hội tuyệt vời hay sao?
Đến lúc đó, hắn ta sẽ phải tính lại kế hoạch để giết bọn họ!
Nghĩ đến điều này, tâm trạng Âu Thần Mặc trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết.
Hắn ta cực kỳ ghét cảm giác mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát của mình.
“Bác trai, bác gái, công ty cháu còn một số việc cần giải quyết, cháu xin phép về trước.” Âu Thần Mặc vẻ mặt trầm ngâm nói.
Diệp Gia Khiêm chỉ trao đổi vài lời xã giao với hắn ta rồi không giữ lại.
Diệp Uyển Nhã chạy theo để tiễn hắn ta, cô ta nhận ra bạn trai mình hôm nay có chút không vui, nhưng lại không thể hiểu nổi lý do.
Trong phòng khách, Lưu Dao Ánh trò chuyện thêm vài câu với Diệp Linh.
Trong khi đó, Diệp Linh tranh thủ thể hiện vai trò chị cả, ép Diệp Thần Vũ đi làm bài tập. Sau đó, Diệp Gia Khiêm gọi cô vào thư phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)