Khi Diệp Linh vẫn còn đang đau đầu, một nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp với nụ cười tươi tắn bước đến nhắc nhở: “Thưa cô, máy bay đã hạ cánh an toàn tại sân bay Đại Tinh, cô có cần giúp đỡ gì không?”
“Không cần đâu.” Thấy tiếp viên đến nhắc nhở, Diệp Linh mỉm cười lịch sự, rồi cầm lấy hành lý nhỏ của mình và xuống máy bay.
Cô đi thẳng đến sảnh sân bay, từ xa đã thấy cả nhà họ Diệp.
Đứng giữa là cha mẹ cô, Diệp Gia Khiêm và Lưu Dao Ánh.
Diệp Gia Khiêm trông tinh thần phấn chấn, còn Lưu Dao Ánh lại được chăm sóc kỹ lưỡng, da dẻ mịn màng, hai người nhìn chẳng hề giống người đã ngoài năm mươi.
Bên phải họ là con trai út của nhà Diệp, Diệp Thần Vũ.
Cậu ta năm nay mới mười bảy tuổi, đang học lớp mười một, ăn mặc toàn đồ thời thượng, nhìn vừa bất kham vừa tràn đầy sức sống.
Cậu ta lén nhìn Diệp Linh, ánh mắt đầy vẻ tò mò.
Chỉ nghĩ đến việc họ sau này đều bị nam chính hại thê thảm, Diệp Linh không kìm được muốn chửi kẻ cặn bã vài câu.
Thu lại suy nghĩ, Diệp Linh nhìn sang phía bên trái, nơi đứng cô em gái kém cô hai tuổi – chính là thánh mẫu Mary Sue kiêm não yêu đương, Diệp Uyển Nhã.
Diệp Uyển Nhã mặc một chiếc váy liền màu trắng, đứng yểu điệu ở đó, trên mặt nở nụ cười dịu dàng.
Diệp Linh nhướng mày, nhìn thì có vẻ không phải là người không có đầu óc nhỉ?
Không suy nghĩ gì thêm, Diệp Linh bước nhanh về phía họ.
“Cha, mẹ, Uyển Nhã, Thần Vũ, con đã về rồi.” Diệp Linh mỉm cười chào họ.
“Về là tốt, về là tốt.” Diệp Gia Khiêm và Lưu Dao Ánh vui mừng ôm cô vào lòng, ông nhanh chóng cầm lấy hành lý của cô, dúi vào tay Diệp Thần Vũ.
Diệp Thần Vũ không vui bĩu môi, định nói gì đó, nhưng Diệp Gia Khiêm liếc mắt một cái, cậu ta chỉ đành ấm ức cầm hành lý.
Sau khi chào hỏi, ánh mắt Diệp Thần Vũ nhìn Diệp Linh không còn xa lạ nữa, trở nên thân thiện hơn.
Diệp Linh cũng để ý đến Diệp Uyển Nhã, ít nhất em gái cô nhìn giống người bình thường, tại sao lại có thể làm ra nhiều chuyện não tàn như vậy?
“Thôi được rồi, chúng ta về nhà trước đã.” Diệp Gia Khiêm vui vẻ nắm tay cô, cả gia đình cùng đi ra bãi đỗ xe.
Cả nhà đến trước một chiếc xe Maybach, tài xế vội mở cốp xe để Diệp Thần Vũ đặt hành lý vào trong.
Diệp Linh cau mày nhìn chiếc xe và hỏi: “Cha, chiếc Toyota mà cha thích đâu rồi?”
“Chị, nói đến chuyện này là em bực mình rồi!” Diệp Thần Vũ phẫn nộ nói: “Lần trước, khi chị hai ngồi xe, Trương Mạn Ny lái xe tông vào xe của chúng ta, chị hai suýt gặp chuyện! Chiếc xe đó bị cha đưa đi sửa, càng giận hơn là Trương Mạn Ny còn không chịu bồi thường, chị hai cũng không muốn truy cứu…”
“Thần Vũ, em đừng nói như vậy.” Diệp Uyển Nhã vội vàng ngăn cậu ta lại: “Mạn Ny không cố ý, cô ấy chỉ mới học lái xe, còn chưa thành thạo lắm thôi. Đó chỉ là tai nạn, nếu chúng ta truy cứu, sẽ ảnh hưởng xấu đến cô ấy biết bao. Hơn nữa, nhà mình có bảo hiểm xe, lại rất giàu, tại sao phải bắt cô ấy bồi thường chứ?”
Diệp Linh không khỏi hít một hơi lạnh, lúc này Diệp Uyển Nhã dường như tỏa ra ánh hào quang của thánh mẫu, khiến cô cảm thấy như bị đâm chói mắt!
Cô không thể chịu đựng thêm nữa, giơ tay lên, nhắm đúng thời điểm: “Chát” một cái, đánh mạnh vào mặt Diệp Uyển Nhã!
Sảng khoái thật!
Diệp Linh thở phào một hơi, cuối cùng cũng làm điều mà cô luôn muốn làm, giờ thì cô cảm thấy vô cùng thoải mái.
Vừa rồi cô thực sự rất giận, không chỉ vì Diệp Uyển Nhã không hiểu chuyện, mà còn vì toàn bộ sự việc này thực chất là cái bẫy do Âu Thần Mặc giăng ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)