Mối quan hệ của họ cũng tạm ổn, bây giờ Âu Thần Mặc đột nhiên yêu cầu cô ta về nhà, ngoài việc phải nuốt lời với gia đình, tại sao hắn ta lại quan tâm đến Diệp Linh như vậy?
“Không có nhưng nhị gì hết.” Âu Thần Mặc cắt ngang lời cô ta: “Chắc chắn cha mẹ em cũng thích thấy hai chị em hòa thuận. Uyển Nhã, anh làm vậy là vì muốn tốt cho em.”
“Được rồi…” Diệp Uyển Nhã miễn cưỡng đồng ý.
Âu Thần Mặc thở phào nhẹ nhõm, Diệp Uyển Nhã về nhà họ Diệp ở chẳng khác nào hắn ta đã đặt một "tai mắt" bên cạnh Diệp Linh.
Như vậy, hắn ta có thể nắm bắt mọi hành động của cô ngay từ đầu. Hơn nữa, việc này cũng sẽ giúp phân tán sự chú ý và sự nuông chiều của Diệp Gia Khiêm dành cho Diệp Linh. Đúng là một mũi tên trúng hai đích.
---
Tại nhà họ Diệp.
Diệp Linh lấy một lon Coca từ tủ lạnh trong bếp, ngồi thoải mái trên ghế sofa trong phòng khách và hài lòng uống.
Quả thật, dù ở thế giới nào thì Coca cũng ngon như vậy.
Diệp Gia Khiêm vừa kết thúc cuộc gọi, ông lập tức tỏ ra không hài lòng: “Con uống ít Coca thôi, thứ đó không tốt cho sức khỏe…”
Diệp Linh: “…”
Dù ở thế giới nào, cha mẹ cũng luôn nói y như nhau.
Để tránh ông tiếp tục càm ràm, Diệp Linh nhanh chóng chuyển chủ đề: “Cha, ai gọi đến vậy?”
“Là em gái con.” Diệp Gia Khiêm vui vẻ nói: “Xem ra con có cách rồi đấy, em con nói họ đang định chia tay!”
“Đó là họ cố tình nói để cha nghe thôi.” Diệp Linh nhân cơ hội uống thêm vài ngụm Coca rồi tiếp tục: “Cha đừng hy vọng quá nhiều, họ chưa thể chia tay ngay bây giờ đâu.”
Diệp Gia Khiêm nhíu mày, ông cũng biết những gì Diệp Linh nói là thật.
“À, cha này, con muốn chuyển ra ngoài ở.” Diệp Linh tiếp tục nói.
Diệp Gia Khiêm ngạc nhiên, rồi ông cười: “Con bé này, chỉ vì cha không cho uống Coca mà con đòi rời khỏi nhà sao?”
Diệp Linh cười khổ, cô đâu có trẻ con đến vậy?
“Cha nghĩ nhiều quá rồi,” Diệp Linh cười nói: “Con chỉ là quen sống một mình thôi. Với lại, con còn chưa có nhà ở trong nước, cũng muốn có tài sản riêng của mình.”
Thấy cô nói thẳng thắn như vậy, Diệp Gia Khiêm cũng không tiện phản đối.
“Chỉ vì những lý do đó thôi sao?” Diệp Gia Khiêm nhíu mày hỏi.
Diệp Linh ánh mắt lóe lên một tia sáng.
Cô muốn chuyển ra ngoài ở, ngoài lý do này, còn có một mục đích khác nữa, cô muốn "dụ dỗ" Âu Thần Mặc.
Tất nhiên, từ "dụ dỗ" ở đây không phải theo nghĩa đen.
Cô mới trở về chưa đầy hai ngày, đã nhiều lần phá hỏng kế hoạch của Âu Thần Mặc, giờ thì hắn ta có lẽ đã coi cô là cái gai cần phải nhổ ngay.
Trong tình huống này, nếu chuyển ra ngoài ở, đó chính là cơ hội tuyệt vời để hắn ta ra tay với cô!
Âu Thần Mặc luôn làm việc quyết đoán và tàn nhẫn, một cơ hội tốt thế này, chắc chắn hắn ta sẽ không bỏ qua.
Nếu hắn ta thật sự dám động đến an toàn của cô, thì Diệp Linh chỉ cần chuẩn bị trước, nhân cơ hội này mà bắt hết bọn tay chân của hắn ta, sau đó lần ra manh mối, biến tên luật sư giả tạo này thành kẻ tội phạm thực thụ!
Dĩ nhiên, ngay cả khi kế hoạch này không thành, cô cũng chẳng ngại, cùng lắm thì cô tốn thêm thời gian, từ từ tìm kiếm chứng cứ khác mà thôi.
"Không chỉ vậy." Diệp Linh cười tươi tắn nói: "Cha à, nhà mình làm bất động sản, chẳng lẽ mấy chị em chúng con không có nổi một căn hộ sao, nghe có lý không?"
"Con bé này, lúc nào đòi cha thứ gì cũng không biết ngại!" Mặc dù nói vậy, nhưng Diệp Gia Khiêm lại cười rất vui vẻ, chẳng có chút gì là giận cả.
"Chúng con là con ruột của cha mà, gia đình mình thì cần gì khách sáo!" Diệp Linh nũng nịu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
