Nguyễn Nam Âm nói xong có chút ảo não.
Có phải cô nên uyển chuyển hơn một chút không.
Dù sao bây giờ cô vẫn là bạn gái của bạn cùng phòng Bùi Chi Ảnh.
Anh có thể sẽ từ chối...
Bùi Chi Ảnh ôm cua ngâm tương: “Điện thoại ở túi bên phải, tiện lấy giúp tôi một chút không?”
Từ chối?
Không hề tồn tại.
Bùi Chi Ảnh ngược lại còn gấp gáp hơn cô: “Thôi bỏ đi, nếu em không tiện thì tôi...”
“Tiện.” Nguyễn Nam Âm bước lên một bước.
Đưa tay thò vào túi anh, hoàn toàn đường đường chính chính.
Cô thề, ban đầu cô thật sự không định làm gì cả.
Nhưng lời thề vốn mỏng manh, dễ vỡ.
Chắc khoảng năm giây thôi, lời thề này đã vỡ vụn.
Túi quần đùi của nam sinh thực sự quá rộng, điện thoại ở bên trong cũng không nghe lời, lần đầu tiên cô tóm lấy điện thoại, lại không tóm được.
Chiếc điện thoại xảo quyệt giống như sợi miến to bản trong nồi lẩu, trơn tuột trượt qua đầu ngón tay.
Như thể là một sự khiêu khích: Đến bắt tôi đi.
Nguyễn Nam Âm lại tóm thêm một cái, kết quả vô tình véo vào đùi Bùi Chi Ảnh.
Nguyễn Nam Âm: “Xin lỗi...”
Bùi Chi Ảnh: “Không sao...”
Miệng nói không sao, nhưng cả người anh lại căng cứng.
Sự căng thẳng đó, Nguyễn Nam Âm có thể cảm nhận được rất rõ ràng.
Hơn nữa tai anh đã đỏ lên một cách đáng ngờ.
Thật không chịu nổi trêu ghẹo.
Vào thời điểm này, cô và Bùi Chi Ảnh thực sự rất xa lạ, nhưng không thể phủ nhận việc cách đây không lâu, hai người còn thân mật khăng khít bên nhau.
Hơn nữa cô còn rất mất tiền đồ mà bị công thành đoạt đất, liên tục bại lui.
Đối mặt với Bùi Chi Ảnh lớn tuổi hơn, cô hoàn toàn không có khả năng chống đỡ.
Nhưng bây giờ, Bùi Chi Ảnh nhỏ tuổi hơn, chạm một cái tai đã đỏ bừng.
Cô có chút thầm sướng rồi.
Hừ, đàn anh không dám trêu, đàn em cô còn không dám ghẹo sao?
Thế là cô bắt đầu tâm viên ý mã, mò mẫm lung tung.
Bùi Chi Ảnh càng lúc càng cứng đờ, theo bản năng căng chặt cơ thể hơn, cố gắng kìm nén dòng máu đang sục sôi.
Có chút bối rối như tai họa sắp ập đến.
Bình tĩnh lại đi, Bùi Chi Ảnh.
Mới bị trêu chọc một chút đã tan tác không còn manh giáp, mày thật vô dụng.
Nhưng một giọng nói khác trong cơ thể lại vang lên: Nhưng cô ấy là Nguyễn Nam Âm, mày ở trước mặt cô ấy, xưa nay vẫn luôn như vậy.
Dù sao cũng chính là cô giở trò xấu, sự thay đổi của anh đương nhiên cô đã phát hiện ra rồi.
Mặt cô cũng bị trêu chọc đến mức hơi ửng đỏ.
Bùi Chi Ảnh cứng đờ như người sống mà như đã chết, không thể nhịn thêm được nữa: “Hay là để tôi tự...”
“Cuối cùng cũng bắt được rồi!” Kẻ xấu cuối cùng cũng chịu dừng tay: “Điện thoại của anh trơn quá đi mất.”
Bùi Chi Ảnh: “...”
Điện thoại: Không phải tôi quá trơn, là cô quá xảo quyệt.
WeChat đã thêm xong, Bùi Chi Ảnh thở phào nhẹ nhõm.
Chắc cô ấy không phát hiện ra sự thay đổi của mình đâu nhỉ.
Anh có chút ảo não.
Tít, WeChat đã được thêm.
Nguyễn Nam Âm mỉm cười: “Em đi trước đây, không cần nói với Cố Cảnh Niên là em đã tới đâu.”
Bùi Chi Ảnh nhìn cô quay người, yết hầu lăn lộn, vội nói: “Đợi tôi ăn xong cua ngâm tương sẽ liên lạc với em, trả lại hộp cho em.”
Nguyễn Nam Âm nhìn anh thật sâu, khẽ cười: “Được, hẹn gặp lại.”
Bùi Chi Ảnh: “Ừm, lần sau gặp.”
Bùi Chi Ảnh cứ nhìn theo bóng lưng Nguyễn Nam Âm cho đến khi khuất hẳn, mới cúi đầu nhìn cua ngâm tương.
Cua ngâm tương béo ngậy, vô cùng hấp dẫn.
Nhưng quả thực anh đã nói dối, anh chưa bao giờ ăn đồ sống.
Tuy nhiên, sau ngày hôm nay, cua ngâm tương sẽ trở thành món đồ sống duy nhất mà anh thích ăn nhất.
Anh cho câu lạc bộ quần vợt leo cây, tự mình đến nhà ăn ăn cua ngâm tương.
Trên đường đi, lần đầu tiên anh ngửi thấy mùi hương của hoa hợp hoan, khóe môi cũng cong lên một nụ cười nhạt.
Còn Nguyễn Nam Âm trên đường trở về, vừa lướt WeChat, vừa cố gắng làm quen với hiện tại.
Đột nhiên quay lại năm hai đại học, rất nhiều ký ức đều mờ nhạt.
Vừa lướt vòng bạn bè, tin nhắn của bạn cùng phòng liền hiện ra.
Trần Hương Hương: [Anh ấy nói con gấu bông này rất giống mình, cứ nằng nặc đòi gắp cho mình]
Nguyễn Nam Âm theo phản xạ có điều kiện phóng to bức ảnh, sau đó nhìn thấy nốt ruồi đen quen thuộc trên bàn tay quen thuộc.
Bàn tay của vị hôn phu thanh mai trúc mã của cô, bây giờ vẫn là bạn trai, Cố Cảnh Niên.
Nguyễn Nam Âm sững sờ tại chỗ.
Bất ngờ không kịp phòng bị, hình như cô đã bắt được bằng chứng bạn trai ngoại tình ngay trong ngày đầu tiên quay lại năm hai đại học rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

