Nguyễn Nam Âm tỉnh dậy khi sắp xuống xe.
Mơ mơ màng màng vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy khuôn mặt điển trai của nam sinh đại học, đang che nắng sớm cho cô, lại đang cúi đầu nhìn cô.
Sau khi chạm mắt, anh vội vàng quay đi: “Tỉnh rồi à? Đến nơi rồi.”
Nguyễn Nam Âm mở to hai mắt.
Sau khi ngồi dậy mới nhận ra điều gì đó, hình như cái gọi là cảnh phim thần tượng này lại xảy ra trên người hai người rồi, giá như trên áo đối phương không có vết son môi và vết nước thì tốt biết mấy.
Cô thề, cô không có cái bệnh chữa khỏi rồi vẫn chảy nước dãi.
Hoàn toàn là do tư thế này dễ bị tê mặt thôi.
Nhưng bây giờ không cần lo lắng nữa, cô không chỉ tê mặt, mà cả người cũng tê rần rồi.
Bùi Chi Ảnh vô cùng chu đáo, tránh cổng chính của trường, hai người xuống xe ở cạnh một con hẻm phía phố sau.
Xuyên qua con hẻm là nơi bán đồ ăn sáng, cô xuất hiện ở đó là hợp tình hợp lý.
Bùi Chi Ảnh: “Như vậy, chắc sẽ không khiến người ta hiểu lầm.”
Cũng khá chặt chẽ đấy.
Nhưng sự chú ý của Nguyễn Nam Âm lại không đặt ở chuyện này, cô lúng túng chỉ vào áo anh: “Chỗ này của anh bị dính bẩn rồi, hay là anh cởi ra, em giúp anh giặt nhé.”
Bùi Chi Ảnh im lặng một thoáng, dường như còn suy nghĩ một chút, nhưng cuối cùng rất nghiêm túc nói: “Anh cởi trần đi nghênh ngang qua trường, không được nhã nhặn cho lắm.”
Dù sao trước đây Cố Cảnh Niên luôn bám lấy cô đòi giặt quần áo, mặc dù anh luôn đề xướng việc của mình tự mình làm.
Nhưng Cố Cảnh Niên có, anh không có, anh liền có chút chua xót nho nhỏ.
Nhưng cuối cùng vẫn thôi.
Anh không phải Cố Cảnh Niên, nếu có thể, anh ngược lại muốn giặt quần áo cho Nguyễn Nam Âm.
Giặt toàn bộ mang theo mùi hương của mình...
Khóe miệng Nguyễn Nam Âm giật giật, gốc tai cũng hơi nóng lên: “Vậy, vậy anh vất vả rồi, tự mang về giặt nhé, em đi trước đây, bái bai.”
Cô nói xong xoay người định bỏ trốn, Bùi Chi Ảnh lại gọi cô lại, giơ đồ trên tay lên: “Những thứ này đều mua cho em, em cầm về đi.”
Nguyễn Nam Âm vừa định từ chối, Bùi Chi Ảnh lập tức nhíu mày: “Thôi bỏ đi, xách những thứ này đi bộ về rất xa rất mệt, anh sẽ tìm cách gọi người mang đến cho em.”
Nguyễn Nam Âm: “Không cần đâu, em...”
“Đừng lo, sẽ không để Cố Cảnh Niên biết đâu. Còn chuyện tối qua, cậu ta không biết đúng không.” Bùi Chi Ảnh nói.
Nguyễn Nam Âm: “Vâng, em không nói cho anh ta biết.”
Anh ta không cần biết, sau này cũng không xứng đáng được biết.
Bùi Chi Ảnh: “Ừm, vậy anh sẽ không nói gì cả, em đừng lo lắng, anh sẽ không ảnh hưởng đến hai người đâu.”
Nguyễn Nam Âm: “...”
Đồng ý ảnh hưởng, đã ảnh hưởng rồi, cảm ơn.
Bùi Chi Ảnh nói xong liền bảo cô đi trước, đợi cô đi rồi, anh đứng tại chỗ gọi chuyển phát nhanh, thêm tiền, bảo nhân viên giao hàng chiều nay mang đến dưới lầu ký túc xá của Nguyễn Nam Âm.
Anh chỉ để lại số điện thoại của Nguyễn Nam Âm, và thông tin người nhận, toàn bộ thông tin của mình đều giấu đi.
Không giặt nữa.
Khi anh về đến ký túc xá, vừa đẩy cửa ra đúng lúc nhìn thấy Cố Cảnh Niên đang thay quần áo.
“Làm tôi giật cả mình.” Cố Cảnh Niên quay đầu nhìn thấy là anh, bật cười: “Bùi ca, cậu đi chạy bộ buổi sáng à?”
Bùi Chi Ảnh nhíu mày.
Cậu ta tưởng mình đi chạy bộ buổi sáng?
Cậu ta không biết tối qua mình không có ở đây?
Ánh mắt nghi ngờ rơi trên người Cố Cảnh Niên, Bùi Chi Ảnh hoảng hốt dường như nhìn thấy trên lưng cậu ta có một vết xước.
Nhưng giây tiếp theo đối phương đã mặc áo vào, anh không nhìn rõ.
Sau khi Cố Cảnh Niên mặc xong áo phông liền đi ra ngoài: “Thời tiết chết tiệt này, tối qua mưa cả đêm, hôm nay vẫn oi bức.”
Khi cậu ta lướt qua Bùi Chi Ảnh, Bùi Chi Ảnh rủ mắt, tình cờ nhìn thấy một vết đỏ ở chỗ xương quai xanh của cậu ta.
Đồng tử Bùi Chi Ảnh đột ngột mở to, một tay kéo mạnh cánh tay cậu ta lại.
Cố Cảnh Niên: “Vãi chưởng, cậu làm gì vậy!”
Bùi Chi Ảnh nhíu mày, chỉ vào chỗ đó của cậu ta nói: “Đây là cái gì?”
Cố Cảnh Niên có một khoảnh khắc chột dạ hoảng hốt, nhưng chớp mắt lại cảm thấy mình có gì phải sợ chứ.
Tối qua mình ở cùng ai, Bùi Chi Ảnh làm sao mà biết được.
Cậu ta lập tức yên tâm, cười cợt nhả: “Bùi ca cậu cũng thuần khiết quá rồi đấy, đây đương nhiên là dấu dâu tây, còn có thể là gì nữa. Tối qua tôi ở cùng bạn gái, cậu hiểu mà.”
Bùi Chi Ảnh: “...”
Ha ha.
Tối qua cậu ở cùng bạn gái cậu.
Thật trùng hợp, tối qua tôi cũng ở cùng bạn gái cậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


