Quan Hâm gạt tay cô ta ra, nhếch mép cười nhạt: "Nói ra những lời này, tự cô có tin nổi không?"
Từ Tĩnh Nghi bị hất văng, lảo đảo suýt ngã, vẻ mặt càng thêm bồn chồn nôn nóng: "Xin lỗi cô, tôi thực sự không cố ý đâu. Nể tình chúng ta từng là bạn học, cô tha thứ cho tôi lần này được không?"
"Vậy thì cô càng không cần phải giả mù sa mưa đến đây xin lỗi làm gì."
Quan Hâm lạnh nhạt nhìn cô ta, bỗng nhiên nhớ lại chuyện ngày hôm qua, cô và Chu Cận Đình cũng chỉ vì chuyện của cô ta mà nảy sinh bất đồng.
Giọng điệu cô bất giác nặng nề hơn: "Nếu cô còn chút giới hạn đạo đức nào, thì bây giờ đã chẳng phải mặt dày đứng đây cầu xin tôi tha thứ."
Bị Quan Hâm vạch trần tâm tư, Từ Tĩnh Nghi vẫn cứng miệng cãi cố: "Tôi chưa từng thừa nhận, là do họ tự biên tự diễn thôi."
Quan Hâm hờ hững đáp trả: "Vậy cô sợ cái gì, còn đến đây cầu xin cái gì nữa?"
"Tôi…”
Lúc này, Từ Tĩnh Nghi quả thực đang hối hận đến xanh ruột.
Chuyện Vương Dục Trình đầu cơ trục lợi cổ phiếu bị phanh phui, cô ta cũng chẳng hề sợ hãi. Suy cho cùng, cô ta chỉ mồi chài khách hàng ở vòng ngoài, chưa phát sinh giao dịch thực tế nào, nên cô ta đinh ninh rằng hình phạt dành cho mình sẽ không quá nặng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
