Quan Hâm gạt tay bạn ra: "Mới được bao lâu chứ, làm gì có cảm giác gì được?"
Tính đi tính lại, cô và Chu Cận Đình mới cưới được hai tuần, trước đó lại càng chẳng gặp nhau mấy lần.
Làm sao có thể dễ dàng nảy sinh tình cảm được chứ.
Cô chối đây đẩy, nhưng về mặt này, một người dày dạn tình trường như Khương Vận có tiếng nói hơn cô nhiều: "Cưng à, cái thứ gọi là cảm giác này đâu phải cứ dựa vào thời gian mà vun đắp nên được."
Quan Hâm không có hứng thú với chủ đề này, bèn trả lời qua loa: "Chẳng khác gì cả."
"Sao lại không khác gì? Thế cậu thấy Chu Cận Đình với một con chó ven đường có phải cùng một cảm giác không?"
Quan Hâm: "..."
So sánh hay thật!
"Tớ không có ý nói anh ấy là chó, mà là vật để so sánh thôi." Khương Vận từ từ dẫn dắt: "Nếu thấy khó quá thì cậu thử so sánh anh ấy với cái anh nào ấy nhỉ… cái anh hồi đại học theo đuổi cậu đó, tên là gì ấy nhỉ?"
Phép so sánh này thật ra chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng Quan Hâm lại vô thức so sánh thật.
Cô cũng không nhớ rõ tên anh ta.
Nhưng đó là lần duy nhất, cũng là lần cô tiến gần đến việc thoát kiếp độc thân nhất, nên vẫn còn chút ấn tượng.
Đối phương là đàn anh khóa trên, theo đuổi cô hơn hai năm, kể cả khi đã tốt nghiệp vẫn tranh thủ về trường thăm cô.
Lúc đó có người còn trêu, với tinh thần kiên trì bền bỉ như thế, anh ta làm gì cũng sẽ thành công.
Đúng là vậy, tuy Quan Hâm không hề rung động trước anh ta, nhưng cũng đã nảy ra ý định cho anh ta một cơ hội.
Chính vì sự kiên trì của anh ta và sự kiên trì đó khiến Quan Hâm cảm thấy hơi áy náy. Một khi đã có áy náy, suy nghĩ rất dễ lung lay.
Nhưng ngay lúc cô định đồng ý, anh chàng đó lại bỏ cuộc.
Quan Hâm vẫn nhớ tình cảnh hôm đó, lần cuối cùng anh ta đến trường tìm cô, đã đau đớn đến tột cùng mà lên án sự máu lạnh của cô.
Anh ta nói cô không có trái tim, nói rằng hơn hai năm qua, dù là ủ một hòn đá thì cũng phải ấm lên rồi.
Lúc đó trong lòng Quan Hâm chỉ nghĩ, cô đâu có bắt anh ta ủ.
Sau đó, trước khi đi, anh ta còn hung hăng nói rằng, cả đời này cô sẽ không bao giờ gặp được người đàn ông nào hy sinh vì cô mà không cần báo đáp như anh ta nữa.
Chút áy náy ít ỏi trong lòng Quan Hâm bỗng tan thành mây khói.
Đây chính là sự tức giận vì bẽ mặt sau một quá trình tự mình cảm động với sự hy sinh của bản thân.
Dòng suy nghĩ quay về thực tại.
Quan Hâm thử đặt anh chàng kia và Chu Cận Đình lên bàn cân so sánh, nhưng rồi phát hiện ra chẳng có gì để so sánh được cả.
Bởi vì hoàn cảnh và thân phận của họ khác nhau.
Còn về cảm giác…
Cô khó nói là mình có cảm giác với Chu Cận Đình, nhưng thật ra… cũng khó mà bảo là lòng không hề gợn sóng.
Một trạng thái vô cùng mâu thuẫn và phức tạp.
Khương Vận cho Quan Hâm đủ thời gian để suy nghĩ và phân tích, thấy thời cơ cũng đã chín muồi, bèn lên tiếng: "Thế nào rồi, thấy khác biệt rồi chứ?”
Quan Hâm liếc bạn một cái, rồi đứng dậy đi vào phòng: "Tớ đi ngủ đây."
"Bị tớ nói trúng rồi chứ gì." Khương Vận quá hiểu cô, nên nghển cổ trêu: "Cậu có giỏi thì cứ bướng với tớ nữa đi!"
Quan Hâm làm gì có cái gan đó, về phòng vệ sinh cá nhân xong thì trùm chăn lăn ra ngủ.
10 giờ sáng hôm sau, Quan Hâm và Khương Vận lái xe trở về thành phố.
Xe chạy thẳng đến phố Vọng Hải. Khương Vận làm động tác gọi điện thoại bên tai: "Đợi trang sức làm xong tớ sẽ gọi cho cậu."
Quan Hâm trong lòng thấy buồn cười: "Cậu làm thật đấy à?"
Khương Vận nói: "Chứ sao nữa, cậu đã trượng nghĩa như thế, làm chị em sao tớ có thể không xem trọng được."
Sau khi đôi bạn thân trêu nhau vài câu, Quan Hâm bèn xuống xe đi vào căn biệt thự trên phố Vọng Hải.
Nói ra cũng thật mỉa mai.
Trước khi kết hôn với Chu Cận Đình, nửa năm có khi cô còn chưa về đây một lần.
Vậy mà bây giờ, mới mấy ngày đã về đến hai lần.
Trong phòng khách, Từ Văn Mậu đang gọi điện thoại, không thấy Chu Cận Đình đâu, chắc là vẫn chưa tới.
Quan Hâm đi tới ngồi xuống đối diện bố mình thì nghe thấy ông nói: "Chuyện cổ phần cứ từ từ đã. Báo cáo thành tích cả năm còn chưa có, vậy mà đã nhăm nhe đến cổ phần rồi."
Nghe đến hai chữ cổ phần, mí mắt Quan Hâm nhướng lên, nhìn thẳng vào bố mình.
Không biết người ở đầu dây bên kia đã nói gì, Từ Văn Mậu bực bội lẩm bẩm: "Bảo ông ta cút đi."
Nói xong, ông cúp máy.
Quan Hâm lên tiếng hỏi đúng lúc: "Ai đòi cổ phần vậy ạ?"
Số cổ phần trong tay cô cũng mới chỉ có 3%.
Từ Văn Mậu cúi đầu quăng điện thoại lên bàn, "Là lão Triệu bên Hội đồng quản trị, muốn thưởng cho quán quân doanh số nửa đầu năm một ít cổ phần để khích lệ. Mơ đẹp quá nhỉ."
Quan Hâm nhìn Từ Văn Mậu với vẻ đăm chiêu, nhưng ông cứ cúi đầu nghịch ấm trà yêu quý trên bàn, từ đầu đến cuối không nhìn cô.
Không gian im lặng trong giây lát.
Từ Văn Mậu chợt nhớ ra một chuyện: "Hợp đồng với Hằng Hải ký khi nào vậy?"
Quan Hâm đáp: "Thứ Hai, là ngày mai ạ."
"Trước đây không phải con nói xong dự án này sẽ nghỉ ngơi một thời gian sao?" Từ Văn Mậu hỏi: "Vậy sắp tới con có kế hoạch gì? Vào tập đoàn hay là tiếp tục rèn luyện ở công ty tư vấn?"
"Con có thể vào tập đoàn rồi sao?"
Lúc hỏi câu này, giọng điệu của Quan Hâm có một chút thâm ý.
Ngay từ lúc mới tốt nghiệp, cô đã muốn vào tập đoàn, nhưng lại bị Hội đồng quản trị lấy lý do không có kinh nghiệm, không đủ năng lực đảm nhận chức vụ trong tập đoàn, điều đến công ty con làm tư vấn, bắt đầu từ vị trí thấp nhất.
Ông Từ từng muốn gạt bỏ mọi ý kiến phản đối, nhưng cuối cùng không biết vì đắn đo điều gì mà lại ngầm đồng ý với quyết định của Hội đồng quản trị.
Thành tích mấy năm nay của cô ở công ty con là điều ai cũng thấy rõ.
Nếu có thể vào tập đoàn, cô nhất định sẽ vào.
"Trước đây mấy ông già trong Hội đồng quản trị có thể sẽ phản đối, nhưng bây giờ…"
Từ Văn Mậu đang nói thì bên ngoài biệt thự vọng tới tiếng bước chân vững chãi.
Quan Hâm liếc nhìn bóng dáng cao lớn đang từ xa tiến lại gần ngoài cửa sổ, nhướng mày nói tiếp lời ông: "Nhưng bây giờ, sau khi con và Chu Cận Đình liên hôn, họ không dám có ý kiến phản đối nữa."
Nhân lúc anh chưa vào nhà, Từ Văn Mậu vội nói: "Thế nên bố mới bảo con hòa hợp với Cận Đình, không có hại đâu."
Vừa dứt lời, Chu Cận Đình đã bước vào sảnh.
Ngay khoảnh khắc bóng dáng cao ráo của anh xuất hiện, ánh mắt đã tự động khóa chặt vào người Quan Hâm.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, cô nghe thấy anh hỏi: "Em đến lúc mấy giờ?"
Quan Hâm mỉm cười: "Vừa mới đây thôi."
Từ Văn Mậu mời Chu Cận Đình vào nhà, sau khi chào hỏi vài câu thì kéo anh vào phòng sách để bàn chuyện buổi họp báo.
Quan Hâm không đi theo, một mình ngồi lại phòng khách, suy nghĩ về tình hình của Hội đồng quản trị tập đoàn.
Chiếc điện thoại trong túi xách bỗng rung lên.
Quan Hâm lấy ra xem, là tin nhắn WeChat.
Chu Cận Đình: [Chơi không vui à?]
Quan Hâm không thể không thầm cảm thán sự nhạy bén của người đàn ông này.
Chỉ mới chạm mặt một cái, anh đã có thể nhìn ra cảm xúc cô che giấu sau nụ cười.
Quan Hâm mân mê điện thoại, trả lời tin nhắn của anh: [Không có, tôi vừa nói chút chuyện với bố thôi. Hai người cứ bận đi, tôi không sao.]
Đến khi nhận ra mình vừa làm gì, Quan Hâm nhíu mày, mặt nóng bừng, lập tức khóa màn hình điện thoại.
Khoảng 40 phút sau, bố cô và Chu Cận Đình bước ra từ phòng sách.
"Vậy cứ theo lời cháu nói, địa điểm họp báo chốt ở tòa nhà Công Nghệ, những việc khác chúng ta cứ tiến hành theo kế hoạch.”
Chu Cận Đình thong thả bước xuống bậc thềm: "Vâng, phòng thương hiệu sẽ hợp tác hết mình."
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, quay lại phòng khách ở tầng một thì không thấy bóng dáng Quan Hâm đâu.
Lúc này đã gần trưa, ông Từ gọi người giúp việc đến dặn dò: "Mang rượu ra cho giã trước đi, lát nữa tôi và Cận Đình sẽ làm vài ly."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)