Khương Dự tự biết mình đuối lý, bèn đi thẳng tới trước mặt Bùi Yến Vân: "Vậy thì cảm ơn tối nay sếp Bùi đã ra tay tương trợ."
Dứt lời, anh ấy nắm lấy cổ tay Khương Vận, làm bộ chuẩn bị rời đi.
Nào ngờ, một bóng đen đột nhiên nhảy ra.
Khương Dự chưa kịp giơ tay cản lại, thì chiếc áo măng tô màu đen đã trùm thẳng lên đầu Khương Vận.
Bùi Yến Vân đi lướt qua hai anh em, bỏ lại một câu: "Giặt sạch rồi hẵng trả."
Khương Vận đang trong cơn say chuếnh choáng, một tay giật phăng chiếc áo măng tô xuống, đầu tóc rối bời lỉa chỉa, ngơ ngác hỏi: "Anh ta vừa nói gì cơ?"
"Bảo em giặt sạch rồi trả lại cho người ta."
Khương Dự ngoảnh đầu liếc xéo cô ấy: "Em làm gì áo của người ta rồi hả?"
"Em làm gì á? Em thì làm gì được chứ, giữa đường giữa chợ thế này em làm gì được áo của anh ta cơ chứ?"
Một tràng của Khương Vận nói ra liến thoắng như đọc vè.
Khương Dự lười đôi co với cô ấy, nên túm luôn cổ áo cô em gái ruột lôi xềnh xệch vào khách sạn.
"Em không làm gì người ta thì sao người ta lại xuất hiện ở thành phố Dương lúc nửa đêm nửa hôm thế này? Lại đây, em lại đây, hai anh em mình phải nói chuyện cho tử tế mới được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


