Trước khung cửa sổ sát đất đang hắt ra ánh đèn vàng ấm áp trên tầng hai, có một bóng người cao lớn, dong dỏng đang đứng đó.
Khương Vận dời ánh nhìn, ấn nghe gọi nhưng không lên tiếng.
Tiếng rè rè khe khẽ của sóng điện thoại đan xen với nhịp thở của cả hai vang lên bên tai.
Vài giây sau, giọng Bùi Yến Vân khàn khàn cất lên: "Cô đặc biệt đi mua cháo cho tôi sao?"
"Anh cầm tinh con công đấy à? Bớt xòe đuôi làm dáng đi." Khương Vận bĩu môi: "Là tài xế của anh mua đấy."
Im lặng một lát, Bùi Yến Vân thốt ra một câu xanh rờn: "Được, ngày mai tôi sẽ sa thải cậu ấy."
Khương Vận trừng mắt: "Anh bị điên à?"
"Đến sở thích của sếp mà cũng không nhớ rõ, giữ lại làm gì?" Bùi Yến Vân thong thả đáp: "Thừa biết sếp mình không ăn trứng bắc thảo."
Khương Vận: "..."
Món cô ấy mua cho anh ta lại vừa khéo là cháo thịt nạc trứng bắc thảo.
Anh tài xế ngồi hàng ghế trước hoàn toàn không hay biết sự nghiệp của mình sắp đi đứt chỉ vì một bát cháo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)