Đêm Quốc khánh Quan Lẫm mới bay đến Yến Thành.
Anh ấy không cho Quan Hâm ra sân bay đón, chỉ dặn mùng 2 gặp nhau ở phố Vọng Hải.
Hôm mùng 2, lúc Quan Hâm và Chu Cận Đình bước vào căn biệt thự, Quan Lẫm đã đến từ trước.
Anh ấy mặc chiếc áo khoác dù màu đen phanh ngực, miệng ngậm điếu thuốc, dáng ngồi chễm chệ vắt chéo chân trên chiếc sofa đơn, nét mặt lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Cậu út, cậu đến bao lâu rồi?"
Nghe tiếng Quan Hâm, Quan Lẫm tắt màn hình điện thoại, ậm ờ đáp: "Tầm nửa tiếng."
Anh ấy lấy điếu thuốc trên môi xuống gẩy tàn, lia mắt sang Chu Cận Đình, cười như không cười nói: "Gặp người lớn mà không biết đường chào hỏi à?"
Người đàn ông vắt chéo đôi chân dài, giọng điệu trêu ngớn: "Tết Dương lịch nhớ mang theo đấy."
Quan Lẫm nhất thời chưa kịp load, mãi đến khi Quan Hâm nhắc khéo anh ấy mới bừng tỉnh nhướng mày: "Chốt ngày rồi à?"
Dứt lời, anh ấy lại vờ như bâng quơ buông một câu: "Thế thuê công ty tổ chức tiệc cưới nào đấy?"
Quan Hâm và Chu Cận Đình không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm Quan Lẫm bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)