Bên ngoài cửa phòng nghỉ, Quan Hâm khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào bệ cửa sổ lẳng lặng chờ đợi.
Tiếng nói chuyện bên trong nghe không rõ lắm, nhưng thi thoảng vẫn lọt ra những tiếng gặng hỏi đầy kìm nén của bố Từ.
Thoáng chốc, cô đã ra ngoài được 10 phút.
Ngón tay Quan Hâm nhịp nhịp lên khuỷu tay.
Cô gần như có thể khẳng định chắc nịch rằng Tùy Khánh Trung tuyệt đối không hề vô tội.
Nếu không, ông ta làm gì phải mất công đôi co giằng co với bố cô. Kẻ bị oan hoàn toàn có thể rũ áo bỏ đi ngay lập tức.
Cùng lúc đó, bên trong phòng nghỉ.
Từ Văn Mậu và Tùy Khánh Trung đã đối chất với nhau hồi lâu, nhưng kẻ kia trước sau vẫn cắn răng không chịu hé nửa lời.
Từ Văn Mậu nhẫn nhịn đến giới hạn, vung tay ném phăng bản sao tờ giấy khám sức khỏe trước hôn nhân lên đùi Tùy Khánh Trung: "Ông có thể tiếp tục giảo biện, nhưng không biết Đường Tú Hoa có chịu bao che cho ông nữa hay không đâu. Bà ta sắp đến đây rồi."
Dù đã ngoài 70, lăn lộn sành sỏi sự đời đến mấy, nhưng hễ là kẻ từng làm chuyện trái lương tâm, khi rơi vào cảnh bị đánh úp không kịp phòng bị thì kiểu gì cũng lộ đuôi cáo.
Ông ta vạn lần không thể ngờ được, vậy mà tờ giấy khám sức khỏe trước hôn nhân từ mấy chục năm trước vẫn còn được lưu hồ sơ.
Huống hồ việc Từ Văn Mậu nhắc đến cái tên Đường Tú Hoa đã đập tan hoàn toàn chút tâm lý "ăn may" cuối cùng của Tùy Khánh Trung.
Ông già diện đồ sành điệu theo phong cách Anh quốc ấy lặng thinh hồi lâu.
Chốc lát sau, tấm lưng vốn đang thẳng tắp cứng đờ của ông ta dần khom cụp xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
