"Hóa ra hôm ở thành phố Lỗ, người ngồi ở ghế sau xe là anh à?"
Nghe Chu Cận Đình nói xong, ánh mắt Quan Hâm ánh lên những cảm xúc vô cùng phức tạp.
Quan Hâm tất nhiên vẫn nhớ mùa mưa năm 18 tuổi ấy.
Hôm đó, từ thành phố Yến báo tin về, bà Quan được chẩn đoán mắc chứng rối loạn lưỡng cực, kèm theo xu hướng tự sát nghiêm trọng.
Thím Phòng gọi điện thoại, mong cô có thể về nhà một chuyến.
Quan Hâm hớt ha hớt hải chạy ra ngoài, tình cờ gặp Quan Lẫm vừa ra sân bay đón người trở về.
Lúc bấy giờ, cô nhớ trên ghế phụ có Liêu Duệ Minh, ở ghế sau hình như còn có người khác nữa, nhưng trong xe không bật đèn nên cô nhìn không rõ.
Lúc ấy cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến người khác.
Cô vừa khóc vừa kể lại tình hình cho Quan Lẫm nghe, sau đó tức tốc đi thẳng đến sân bay.
Ánh mắt Quan Hâm dừng lại ở khoảng sân nhà bên cạnh, cô nhẹ giọng lầm bầm: "Sao anh không đi tìm em?"
Đương nhiên cô hiểu rõ những ẩn ý phía sau lời giãi bày tâm tư của người đàn ông này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)