Quan Hâm điềm nhiên đáp: “Vâng, chuyến bay bị hủy đột xuất rồi, chắc sớm nhất phải đến ngày mai mới bay lại được.”
“Em đang ở phòng chờ lên máy bay à?”
Nghe thấy không gian tĩnh lặng ở đầu dây bên kia, Quan Hâm vô thức áp sát điện thoại vào tai hơn: “Dạ không, bọn em chuyển qua phòng chờ VIP của ngân hàng rồi.”
Dường như Chu Cận Đình vừa phả ra một hơi thuốc: “Có mấy người?”
“Nhóm em có 4 người, vừa nãy còn mới rủ nhau lập đội chơi game nữa.”
Có lẽ vì không muốn làm quá lên tình cảnh khốn đốn khi bị mắc kẹt lại sân bay khiến người ở xa như anh phải bận lòng, Quan Hâm cố xốc lại tinh thần, giọng điệu mang theo vài phần nhẹ nhõm.
Giọng điệu của người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn luôn bình thản, không nhanh không chậm: “Thế đã ăn uống gì chưa?”
“Em ăn rồi, ở sân bay có nhiều nhà hàng lắm, không lo chết đói được đâu.”
Đợi lúc gặp mặt rồi hỏi cũng chưa muộn.
Hơn nữa, nếu anh đã không xóa bình luận của cậu út thì chứng tỏ anh chẳng hề bận tâm việc cô sẽ nhìn thấy.
Thế nên Quan Hâm không hỏi gì thêm, nhưng trong lòng thừa hiểu… Chu Cận Đình chắc chắn biết cô đã đọc được rồi.
Bởi vì lúc nãy cô vừa mới nhấn "thích" bài đăng ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)