Quan Hâm không hề gặng hỏi bố Từ đến Tân Hải để làm gì.
Bản photo tờ giấy khám sức khỏe trước hôn nhân cầm trên tay giống như một chiếc chìa khóa mở ra chiếc đồng hồ quả lắc đã cũ kỹ.
Kim đồng hồ vốn đã ngừng chạy từ 14 năm trước, có lẽ nhờ nó mà sắp được quay về đúng quỹ đạo.
Suốt dọc đường trở về công ty, hai bố con không ai nói với ai lời nào.
Chỉ có góc của bản photo là bị bố Từ vô thức dùng sức siết đến nhăn nhúm.
Về đến Tập đoàn Từ Đạt, lúc bước xuống xe, vì tâm trí rối bời nên bố Từ lảo đảo một nhịp.
Quan Hâm vội lên tiếng nhắc ông cẩn thận, đồng thời quay sang dặn dò Tiểu Tống: “Cậu đợi tôi một lát nhé.”
“Vâng, thưa bà chủ.”
Quan Hâm dìu bố Từ về văn phòng. Ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa khép lại, bố Từ hung hăng ném mạnh bản photo lên bàn, hai tay chống vội xuống mép bàn làm việc, hơi thở dồn dập và nghèn nghẹn.
“Bố bình tĩnh lại đã, dù sao đi nữa, kết quả này đối với chúng ta đã là một niềm vui ngoài mong đợi rồi.”
Quan Hâm đặt ly nước đến sát tay ông, nói tiếp: “Để con đặt vé cho bố, sẵn tiện đến Tân Hải giải khuây luôn.”
Đôi mắt đã hằn lên những tia máu đỏ lựng của bố Từ mở bừng, tựa như một con thú bị dồn đến đường cùng rốt cuộc cũng tìm thấy lối thoát.
Ông cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, vỗ vỗ lên vai Quan Hâm: “Đợi bố về.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

