5, 6 phút sau.
Điện thoại của Chu Cận Đình vang lên, nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình, anh đứng dậy quay trở lại phòng bao.
Thấy vậy, Quan Hâm ngắt cuộc gọi vừa bấm gọi cho anh, quay sang ra hiệu cho Khương Vận: "Cậu ra ngoài đi, nói chuyện đàng hoàng với anh ta xem sao."
Khương Vận nặn ra một nụ cười, nhưng cái luồng không khí ủ dột sầu thảm hệt như đi đưa đám toát ra từ người cô nàng chẳng những không giảm mà lại càng tăng thêm.
"Chúc tớ may mắn đi."
Người đàn ông nhét điện thoại lại vào túi quần, trầm giọng truyền đạt: "Cậu ấy bảo hai chúng ta đừng xen vào."
Phía bên kia, lúc bước ra ban công, trong đầu Khương Vận vẫn còn đang mải nghĩ xem nên mở lời thế nào cho hợp lý.
Ai dè cô ấy vừa mới ló mặt ra, Bùi Yến Vân đã dập luôn điếu thuốc, xoay người làm bộ định đi vào trong.
"Sếp Bùi!" Khương Vận lách bước chặn anh ta lại, dùng giọng điệu hòa nhã nhất có thể để mở lời: "Chúng ta nói chuyện một lát được không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

