Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tỷ tỷ, không đau đâu…”
Diệp Ngư có chút sợ hãi, rụt tay lại theo phản xạ, khẽ liếc nhìn phản ứng của tỷ tỷ. Vết thương kia nhìn thật sự rất đáng sợ, chắc chắn sẽ khiến người khác kinh hãi. Nhưng tay cô đã chai sạn từ lâu, đau đến mức không còn cảm giác nữa, nên thực ra… cũng chẳng thấy đau là mấy.
“ đừng cử động tay!”
Giọng Tang Kỳ mang theo sự nghiêm nghị theo bản năng của một bác sĩ. Diệp Ngư bị dọa cho ngồi im thin thít, ngoan ngoãn duỗi tay ra để tỷ ấy xử lý vết thương. Tang Kỳ tỉ mỉ rửa sạch chỗ bị thương rồi bôi thuốc cho cô.
“Tiểu Ngư Nhi, tay em phải cẩn thận một chút. Làm việc gì cũng chờ cho vết thương đóng vảy hẳn rồi hẵng dùng sức. Vết thương nhiễm trùng không phải chuyện đùa đâu—nặng còn có thể phải cắt bỏ cả tay đấy.”
Thấy cô bé ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt Tang Kỳ cũng dịu xuống.
“Hôm qua tỷ nói muốn em đi hái thuốc cùng tỷ không phải là nói chơi đâu. Nếu em thấy đi biển bắt cá phiền quá, hay là tạm nghỉ vài ngày, tới giúp tỷ đi? Tiền công chị đảm bảo em hài lòng.”
Nghe như thể trời ban cơ hội tốt, người khác có lẽ đã đồng ý cái rụp. Nhưng Diệp Ngư lại không giống thế. Cô còn phải tranh thủ về bán cá, lại còn chăm sóc mẹ nữa. Vì vậy, cô khẽ lắc đầu từ chối.
“Em sợ người nhà không đồng ý đúng không? Vậy em dẫn tỷ về nhà đi, chị sẽ nói chuyện với người lớn giùm em. Chị mang theo cả giấy chứng nhận công việc đàng hoàng, chắc chắn họ sẽ tin tỷ.”
Tang Kỳ nói với vẻ rất tự tin. Chỉ là… Diệp Ngư sao có thể dẫn tỷ ấy về được? Cô còn không biết liệu mình có thể bước vào cánh cửa ấy một lần nữa hay không.
“Tỷ tỷ, nhà em chỉ có A lang… tức là nương ấy, bà sợ người lạ lắm…”
“Vậy à…”
Tang Kỳ nhìn thoáng qua, liền nhận ra cô bé này đang che giấu điều gì đó. Nhưng chị cũng hiểu được—một người xa lạ như chị, đột nhiên nhiệt tình thái quá, đúng là khiến người ta khó mà tin tưởng.
Thật ra chính chị cũng không biết tại sao mình lại như thế. Nhưng mỗi lần nhìn thấy Tiểu Ngư Nhi, trong lòng lại mềm nhũn, chỉ muốn hết lòng giúp đỡ đứa nhỏ này.
“Vậy thì không đến nhà em nữa. Tỷ cho em xem cái này!”
Tang Kỳ cười hiền, rồi từ trong ba lô lấy ra một chiếc điện thoại Dami đời cũ. Đây là phần thưởng cuối năm trước của ba chị ở xưởng đóng tàu, vì cả nhà đã có quá nhiều đồ điện tử rồi nên chiếc điện thoại này cứ nằm trong ngăn tủ mãi, không ai đụng đến. Hôm nay tiện thể chị mang theo.
“Nè, cái này là điện thoại cũ của tỷ, tặng cho em đấy. tỷ đã cài đặt sẵn rồi. Tối nay tỷ sẽ gọi cho em, như vậy mẹ em… à, nương em không cần phải thấy mặt người thật mới yên tâm.”
Ở thời buổi này, dù trong nhà nghèo đến mức không mua nổi điện thoại thì ít nhiều cũng từng nghe qua nó. Nhưng với Diệp Ngư, thứ này hoàn toàn xa lạ. Cô chỉ thấy vật kia như cục đá biết phát sáng, trông cực kỳ quý giá.
“Không, không được đâu! Em không thể nhận đâu!”
Cô đã từng nhận được áo khoác ấm áp quý giá như thế, sao còn có thể lấy thêm nữa? Diệp Ngư kiên quyết lắc đầu từ chối, còn lật tung giỏ đựng cá, lấy ra ba trăm đồng tiền cất kỹ và mấy món đồ trang sức ngôi sao nho nhỏ để trả lại cho Tang Kỳ.
“Tỷ tỷ, cái này… cái này em cũng không thể nhận!”
“Ai da, nha đầu ngốc này!”
Tang Kỳ nhìn thấy món đồ trong tay cô bé, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Nhà Tiểu Ngư Nhi nghèo đến vậy, đến cả tiền tiêu cũng chẳng có, vậy mà lại vẫn muốn trả lại từng món cho chị. Chẳng qua chỉ là một cái áo lông vũ mà thôi, chị đâu có ý định chiếm chút lợi lộc gì từ đứa nhỏ này chứ.
“Được rồi, vậy chị nhận. Coi như là em đưa chị tiền thuốc men. Giờ chị đưa em đi xử lý cái tật ở đầu lưỡi nhé, chịu không?”
!!!
Hô hấp của Diệp Ngư lập tức dồn dập.
Cô bất chấp nguy hiểm trở lại nơi này, chẳng phải chính là vì chữa cho khỏi cái lưỡi và khuôn mặt kia sao? Mà lúc này—cơ hội ngay trước mắt. Chỉ còn xem cô có đủ can đảm để nắm lấy nó không.
Nhưng nếu thực sự đi chữa trị, tức là phải rời khỏi hòn đảo nhỏ dưới chân. Mọi thứ nơi đây đều xa lạ, đều là những điều cô không biết. Mà rời khỏi đảo… cũng đồng nghĩa với việc con đường trở về nhà sẽ càng lúc càng xa.
Nghĩ đến đây, lòng cô bất giác trở nên hoang mang.
Tang Kỳ tưởng cô sợ phẫu thuật, liền vội vàng nắm tay trấn an:
“Yên tâm đi, đau thì chỉ đau một chút thôi, nhẹ hơn nhiều so với vết thương trên tay em. Làm xong tiểu phẫu rồi, bất tiện nhất cũng chỉ là mấy ngày không nói được, phải ăn đồ lỏng. Kiên trì vài hôm là ổn. Đến lúc đó em nói chuyện sẽ như người bình thường, không khác gì mọi người đâu.”
Diệp Ngư nghe xong thì cực kỳ dao động. Cô sắp gật đầu, nhưng đột nhiên nhớ ra một điều:
“Phẫu… phẫu thuật… có lâu không ạ?”
“Không lâu đâu, chỉ tầm nửa tiếng là xong. Em yên tâm nhé!”
Diệp Ngư không rõ “nửa tiếng” là bao nhiêu, nhưng so với “nửa canh giờ” thì chắc cũng gần giống. Nghĩ vậy, cô cảm thấy thật sự không tốn nhiều thời gian, phẫu thuật xong vẫn kịp về nhà, không chậm trễ bao nhiêu.
Thế là cô gật đầu thật dứt khoát.
“Em làm!”
Tang Kỳ mừng rỡ vô cùng, lập tức xách theo một đống đồ đạc, kéo cô đi thẳng ra bến ngoài đảo.
Tiểu Vân Đảo thật ra cách bờ khá xa, nhưng nơi này lại là điểm đến yêu thích của dân đi biển bắt hải sản, nên thuyền nhỏ qua lại khá thường xuyên, tiện cho việc chở khách.
Diệp Ngư ngơ ngác bước lên thuyền cùng Tang Kỳ, đôi mắt tròn xoe không ngừng nhìn ngó xung quanh.
Chiếc thuyền này… đẹp quá chừng!
Bên ngoài sơn xanh màu biển, trông không giống như làm từ gỗ mà sờ vào thì lạnh lạnh, cứng cứng. Thuyền lại không có buồm, cũng chẳng thấy mái chèo, chẳng lẽ chèo bằng sào?
Khi cô còn đang thắc mắc, thì trên thuyền đã ngồi đầy một nửa hành khách. Chỉ nghe một tiếng động “Ầm!” vang lên, thuyền lập tức rẽ sóng phóng vút ra biển.
“Aaa!!!”
Diệp Ngư hoảng hốt hét toáng lên, cả người theo bản năng chui tọt vào lòng Tang Kỳ, bám chặt lấy chị như một con mèo nhỏ sợ nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
