Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cùng lúc ấy, cách xa hàng trăm dặm, trên một hòn đảo hoang giữa biển, có hai người đàn ông râu tóc rậm rạp, nước da sạm nắng, như thể vừa bước ra từ thời tiền sử. Mỗi người đang ôm một khúc gỗ, dùng đá nhọn cẩn thận khắc lên mặt gỗ những hình thù đơn giản.
“A cha, con khắc hai chiếc lá vậy thôi, thật có ai hiểu nổi không?”
Người thanh niên có thân hình cao lớn hỏi, giọng mang theo chút lo lắng lẫn bất lực.
Người đàn ông lớn tuổi hơn – là cha cậu – lườm cậu một cái, giọng không vui:
“Ta cũng muốn khắc tên mình, nhưng khổ nỗi cả hai cha con đều không biết viết. Ngươi nữa, năm đó tam gia gia chịu khó dạy viết tên, sao sống chết không chịu học?”
Diệp Hải hơi há miệng, định giải thích, nhưng rồi lại lắc đầu, chẳng buồn nói.
Giờ đây, thuyền đã lật, người không thể quay về, còn chẳng biết ở nhà bà nội sẽ làm khó mẹ và Diệp Ngư thế nào. Nghĩ đến đó, trong lòng Diệp Hải càng thêm lo lắng. Nhưng lo cũng không giúp được gì, trước mắt hai cha con chỉ có thể cố mà sống tiếp.
Hòn đảo họ dạt vào là nơi mà cả đời đi biển họ chưa từng ghé qua. Đảo không lớn, đầy bụi cây thấp và những hàng dừa cao ngút. Quanh đảo chẳng có gỗ to hay vật gì đủ chắc để làm bè. Hai người ôm được mấy khúc gỗ trôi dạt nhờ thủy triều đưa vào. Suốt hơn nửa năm qua, họ chỉ gom được bốn khúc gỗ tương đối dài, còn lại đều là những nhánh nhỏ hoặc gỗ mục.
Muốn ráp đủ bè để vượt biển, có lẽ phải mất vài năm nữa.
Diệp Hải thở dài, rồi tiếp tục chăm chú khắc hình hai chiếc lá lên khúc gỗ. Đó là dấu hiệu riêng của hai cha con họ. Anh không biết có ai hiểu hay không, nhưng đó là cách duy nhất để cầu cứu.
Anh nhớ mẹ.
Anh nhớ em gái.
Và đặc biệt, anh thèm uống nước.
Hai cha con biết bơi giỏi, bắt cá không khó, nhưng nước ngọt thì lại là chuyện khác. Trên đảo chẳng có suối, chẳng có giếng, chỉ có dừa thứ duy nhất cho họ cầm cự. Nếu không nhờ trời mưa thường xuyên và họ tận dụng vỏ dừa hứng nước mưa, có lẽ họ đã không thể sống tới hôm nay.
Bây giờ trên đảo còn khoảng hai mươi sáu trái dừa, cùng với năm sáu vỏ dừa đã hứng được nước mưa. Có thể chống đỡ thêm một thời gian.
Diệp Hải đặt viên đá xuống, ngẩng mặt nhìn ra biển xa, ánh mắt đượm nỗi khát khao. Anh không biết khi nào tín hiệu này sẽ đến tay người nhà, không biết em gái anh có đủ mạnh mẽ để hiểu được điều ấy. Nhưng anh tin nếu có người hiểu, thì chỉ có thể là Diệp Ngư.
Chỉ cần cô ấy còn sống, còn hiểu được hai chiếc lá… thì còn hy vọng.
Không biết hôm nay ông trời có lòng thương hay không, hai cha con Diệp Hải vừa ngẩng đầu nhìn trời, từng giọt mưa đã rơi xuống.
“Ai da! Nhi tử, mưa rồi, mau mau!”
Tiếng hô chưa dứt, hai người đã lập tức quăng khúc gỗ trong tay, chạy ùa vào hốc đá gần đó. Diệp Hải ôm mấy trái dừa rỗng đặt ra hứng nước mưa, cha anh cũng không kịp lau mồ hôi, cuống cuồng bày thêm mấy vỏ dừa nữa.
Trong khoảnh khắc, hai người vội đến hoa cả mắt, nhưng trên mặt lại không giấu được vẻ mừng rỡ. Mỗi giọt nước là thêm một chút hy vọng sống.
Bên kia biển, ở đảo Bảo Sơn, trời lại nắng vàng rực rỡ.
Sau khi thay đồ khô, hai mẹ con Diệp Ngư lại cùng nhau ra biển. Lần này, Từ thị vừa dặn vừa hứa, khẳng định mình có thể tự đi bắt hải sản, cuối cùng cũng khiến Diệp Ngư chịu để bà tự hoạt động một mình.
Thuỷ triều đang rút. Dải bãi cát lộ ra một khoảng rộng lớn. Từ thị vừa đảo mắt đã thấy có thứ gì động đậy trong cát. Đó là một con bạch tuộc to, thân hình xám đục, lặng lẽ chui dần vào khe cát ẩm dưới lớp rong biển.
Không chần chừ, bà vạch rong, nhéo đúng phần đầu nó lôi ra. Quả nhiên là một con mập ú. Cân ra chắc bán được năm văn, không tồi.
Từ thị nhét bạch tuộc vào thùng, đắp lên một lớp cỏ dại để nó khỏi bò mất. Một người bận rộn ở khu cát, một người len lỏi trong đám đá ngầm. Hai mẹ con làm đến khi thuỷ triều bắt đầu dâng lên mới mang một thùng hải sản đầy ắp trở về.
Diệp Ngư hôm nay đào được bảy tám con cua xanh, thêm một đống ốc, vỏ sò, còn bắt được ba con bạch tuộc chui trong hang. Từ thị cũng không kém, bắt được sáu con bạch tuộc, hai con cá sống và ba con cá chết nhưng còn rất tươi.
“Không tồi chút nào. Về sau ngày nào mẹ cũng đi biển với con được.”
Từ thị ngẩng mặt nhìn trời, nheo mắt cười. Bà cảm thấy cuộc sống trên đảo này thật ra cũng chẳng tệ. Thân thể ngày càng khỏe hơn, chồng và con trai cũng có tin tức. Hiện tại được cùng con gái kiếm sống, lòng bà thấy đầy hi vọng.
“Mẹ, con đem số hải sản này đi bán. Trừ cái bình mẹ dặn, mẹ còn cần mua gì không?”
Từ thị hơi ngại ngùng, dù quanh đó không ai, bà vẫn hạ giọng:
“Thì… mẹ tính ra tiệm vải mua chút vải vụn để làm đồ dùng mỗi tháng ấy mà.”
Diệp Ngư ngẩn ra, rồi chợt hiểu. Là đến kỳ của mẹ, bà muốn làm miếng lót từ vải vụn.
Nhưng… mình đã mua băng vệ sinh rồi mà.
À, đúng rồi. Hôm ấy lưỡi vẫn còn đau, cô chưa nói rõ được gì với mẹ. Những gói băng vệ sinh kia chắc bà vẫn chưa hiểu dùng làm gì.
“Mẹ khỏi mua. Đợi con về, con chỉ mẹ thứ hay lắm.”
Giải thích băng vệ sinh bây giờ hơi rối, Diệp Ngư cũng đang vội đi bán đồ nên chỉ nói đơn giản như vậy.
“À, đúng rồi mẹ. Lát nữa con đi rồi mẹ cứ ở trong lều nhé. Nếu con chó đen quay lại, mẹ nhớ cho nó ít thịt nha.”
“Biết rồi, yên tâm đi.”
Từ thị cùng Diệp Ngư mang thùng ra bãi, đặt lên bè. Bà đứng nhìn theo đến khi con gái chèo xa mới quay về lều tranh. Dù bà đã thấy khoẻ, nhưng thể lực vẫn chưa hồi phục hẳn, chèo bè một mình cả canh giờ là điều không thể. Việc ra bến tàu đành để con gái làm giúp.
Từ thị không muốn con quá vất vả, nhưng giờ chưa còn cách nào khác. Bà thầm nhủ, chỉ cần tẩm bổ thêm ít bữa nữa, bà sẽ tự mình làm được mọi thứ.
Diệp Ngư thì chẳng thấy gì là vất vả. Biết cha và anh vẫn có thể còn sống, lòng cô như được tiếp thêm sức mạnh. Cô chèo bè suốt hơn nửa canh giờ mà không thấy mệt, vừa đến bến tàu là lập tức tìm chỗ bày hàng.
Hôm nay trông cô khác hẳn thường ngày, vài người bán cạnh đó vô thức liếc nhìn.
“Đại nương, hôm nay bạch tuộc mập lắm, lấy hai con đi?”
“Đại tỷ, mua hai con cua, con tặng thêm một nắm ốc cay, được không?”
“Đại thúc, cá mới bắt luôn nè, còn sống đấy…”
Giọng cô rộn ràng, nhanh nhẹn, không vấp, không ngắc ngứ. Mấy người quanh đó lúc đầu còn chưa để ý, nhưng nghe vài câu thì ai cũng sững lại.
Cô bé này… trước kia nói chuyện ấp úng, lưỡi cứng, chưa từng nói liền mạch như thế.
Chuyện lạ thật. Khẩu tật nặng đến vậy mà cũng chữa khỏi được sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






